Nhưng mà Bố…
Lucy Wade
"Đi mà
Bố.. Bố cho con đi nhé" Tôi đứng khoanh tay ngay trước chiếc ti vi cố thuyết
phục Bố rằng tôi là người duy nhất ở trường không tham dự buổi dạ hội. Thật
không may, Bố chẳng dễ dàng bị thuyết phục thay đổi quan niệm mà hai tuần trước
đây ông đă nói rằng tôi c̣n chưa trưởng thành. Sau hai tiếng đồng hồ nài nỉ, tôi
vẫn không thề đạt được mục đích. Chẳng mấy chốc, cuộc tranh luận lại trở thành
một trận khẩu chiến khi tôi cứ tiếp tục lư sự bằng bất cứ lời biện minh nào vừa
chợt nghĩ ra.
Bố chẳng mảy may xúc động trước
những lời nài nỉ của tôi, ông vẫn chăm chú nh́n vào chiếc ti vi với chương tŕnh
Những Tuyệt Tác Thế Giới và Arnold Palmer đang nhắm vào gôn. Đấy là cách bố biểu
lộ cho tôi biết rằng tôi sẽ chẳng bao giờ giành được kết quả, rằng chuyện của
tôi đang bị bỏ qua. Tôi chẳng thích bị bỏ qua chút nào, tự nhiên, tôi cứ ngoan
cố, và thế là tôi đă đẩy mọi việc đi quá trớn.
"Vậy th́ c̣n ra cái thể thống ǵ
nữa chứ?" Tôi nói với một cái giọng cáu kỉnh ngoài ư muốn.
Trong giây lát, Bố rời mắt khỏi
trận gôn quay lại nh́n tôi. Tôi ngồi xuống chiếc đi-văng, vắt tréo chân, cố tạo
ra vẻ b́nh tĩnh, chờ đợi câu trả lời của Bố. Nhưng Bố lại hướng mục tiêu trở lại
phía anh chàng đang đánh gôn vào lỗ, đầu gật gù theo cú đánh, rồi mới hướng ánh
mắt lạnh lùng như thép về phía tôi.
"Bố đă bảo không rồi mà, không nói
chuyện này nữa" Giọng của bố vang rền trong pḥng khách.
Trong cơn giận dữ v́ bị xúc phạm,
tôi lồng lên khi những lời cuối cùng của Bố cứa vào niềm kiêu hănh đă bị tổn
thường hoàn toàn của tôi:
"…này cô gái, nếu bố c̣n nghe một
lời nào nữa về việc này th́ con sẽ bị giam lỏng thêm tuần nữa đấy."
Tôi nh́n ông với tất cả hận thù
được dồn nén của một đứa trẻ mười lăm, vừa lao về pḥng vừa hét lên: "Con ghét
bố! ước ǵ bố chết cho rồi"
Em gái tôi, Jody, đưa cho tôi tấm
khăn giấy để tôi lau gịng nước mắt đang chảy tràn trên má khi tôi kể lại câu
chuyện đă xảy ra cách đây hơn 20 năm.
"Cheryl, chị không bao giờ khước từ
một cơ hội tranh căi nào cả", nó nói. Nhận thức của nó về thời thơ ấu của tôi
càng dày ṿ tôi hơn khi nó tiếp tục nói cho tôi biết rằng câu chuyện mà tôi vừa
nhớ lại, không phải là lần duy nhất Bố và tôi căi nhau, về lũ con trai, về sự
trưởng thành và về cuộc sống nói chung.
"Chị trông giống Bố, cách nói cũng
giống Bố và hành động cũng y hệt như Bố, đặc biệt là khi muốn làm theo ư ḿnh.
Đó là lư do mà Mẹ vẫn thường gọi chị và Bố là những người Đức cứng đầu cứng cổ"
"Ừ, th́ cũng bởi v́ Bố chẳng bao
giờ thừa nhận là Bố sai cả." Tôi căi, vẫn c̣n cố biện minh cho bản chất hay lư
sự của ḿnh.
"C̣n chị th́ chẳng bao giờ thừa
nhận là Bố đúng", Mike, em trai tôi năy giờ đang đứng dựa vào tường lắng nghe,
nói xen vào. "Có lần, quá đau khổ v́ một trận căi cọ, Bố đă bảo rằng một ngày
nào đó chị sẽ trở về với bố và thừa nhận rằng Bố đă đúng nhưng em cá là chị
không bao giờ làm điều đó"
Tôi nh́n xuống Bố đang nằm bất động
trên chiếc giừơng bệnh viện. Bỗng dưng tôi cảm thấy một nỗi xót xa ân hận v́ tôi
chưa bao giờ xin lỗi Bố, v́ tôi nhận ra rằng giờ đây đă quá muộn màng. Chẳng
những không bao giờ tôi nói "Bố đúng rồi, Bố ơi," mà tôi c̣n chưa bao giờ nói
rằng "Con yêu Bố". Tại sao tôi lại đợi đến ngày hôm nay tôi mới cảm thấy ân hận
dường này? Jody, đang đứng phía bên kia giường bệnh của Bố, lặng lẽ nh́n tôi như
thể em hiểu hết những ǵ tôi đang nghĩ. Nó là đứa em gái duy nhất, thế mà tôi
chẳng bao giờ nói với nó một câu "Chị thương em" cả. Động từ "yêu thương" không
phải là từ phổ biến trong gia đ́nh tôi. Điều đó không có nghĩa là chúng tôi
không yêu thương nhau, mà chỉ v́ chúng tôi không bao giờ diễn đạt bằng lời. Vả
lại, sự bộc phát của các tính khí và những ư kiến đối nghịch nhau là những
chuyện hoàn toàn khác.
Theo Jody, tâm trạng tôi đang ở
trong trạng thái tồi tệ nhất, v́ vậy nó ngần ngại không muốn nói ra điều đó khi
chúng tôi tiếp tục kể những câu chuyện về thời thơ ấu.
"Chị là người không bao giờ chịu
sửa sai", nó nói với một nét cười trong giọng nói.
"Chị đă phải tranh đầu để có thể
được làm bất cứ điều ǵ", tôi mỉm cười bác bỏ lời trêu chọc của nó.
Thật không dễ dàng ǵ khi phải làm
một người chị cả, mặc dù Michael và tôi chỉ cách nhau có 11 tháng. Jody cách
Michael 2 năm. Kế đến là Gus, tên thật của nó là Warren, nhưng biệt hiệu Gus đă
gắn với nó kể từ khi nó lắp bắp những trọng âm đầu tiên :"Gu-Gu"
"Nhớ cái hồi mà mẹ mở cửa sau để
gọi bốn đứa ḿnh từ nhà hàng xóm về, mẹ gọi y như gọi một cái tên thật dài' Tôi
nói.
Mike bụm tay lên miệng cười khúc
khích và kêu lên y như mẹ thường kêu: "Cheryl-michael-jo-gus".
Chúng tôi ngả nghiêng cười khi nghe
lại những âm thanh quen thuộc.
Cheryl, Michael, Jo và Gus. Bốn đứa
chúng tôi tuổi gần kề nhau nên Mẹ thường gọi chúng tôi là những bậc thang;
chúng tôi đă là những bậc thang trong mười ba năm, cho đến khi Chuck ra đời.
Bỗng dưng tôi thấy tiếc cho Chuck,
em trai út của tôi, nó đang ngồi trong góc lắng nghe chúng tôi nói chuyện với
nhau. Nó đă không có mặt trong những câu chuyện "người lớn" của chúng tôi.
Những bậc thang đă trưởng thành và ra đời lập thân trong khi nó vẫn c̣n nhỏ.
Nhưng tôi biết nó rất thích nghe những câu chuyện của chúng tôi. Nó cười khi
nghe chuyện hồi đó Bố mẹ mua cho bốn đứa chúng tôi những chiếc xe đạp nhân dịp
Lễ Phục Sinh; thế rồi đến cuối mùa hè, chỉ c̣n một chiềc sử dụng được v́ Mike đă
tháo trộm từng phần từ những chiếc xe của chúng tôi để lắp chiếc xe cho nó. Nó
lắng nghe chúng tôi thuật lại chuyện chúng tôi gạt Jody đặt mua kem
Tootie-Fruitie, chỉ khi chúng tôi phải giải thích rằng cái thời ấy xảy ra khá
lâu trước khi kem Baskin Robbin 32 mùi trở nên khá b́nh dân như bây giờ, nó mới
có thể cười theo.
Những chuyện ấy đă được kể không
biết bao nhiêu lần khi chúng tôi sum họp cùng nhau. Nhiều năm trôi qua, những
câu chuyện càng thêm phần chi tiết; nhưng không phải tất cả mọi chuyện đều tiếc
hận như chuyện của tôi. E rằng chuyện của ḿnh sẽ làm cho bầu không khí vốn ảm
đạm lại thêm phân sầu năo tôi cố đổi đề tài.
"Chị hy vọng Gus sẽ đến đây sớm"
Tôi nói và liếc nh́n đồng hồ. "Nó đă rời Cincinnati hơn 4 tiếng đồng hồ rồi"
"Chị kể chuyện cái ngày đầu tiên
anh Gus lên đồi đi học mẫu giáo đi chị". Chuck nói khi băng ngang qua pḥng để
đến bên cạnh tôi.
"Chúng ta hăy đợi Gus đến đây
đă".Tôi nói và cười khúc khích, "Nó ghét nghe chuyện này lắm"
Một luồng không khí bỗng tràn vào
pḥng khi cô y tá đẩy cửa nhẹ nhàng bước vào và tiến về phía cuối giường bố nằm.
Cô cầm tấm biểu đồ lên, liếc nh́n chiếc máy nối với cơ thể Bố, ghi một vài chữ.
Thế rồi, cô khẽ mỉm cười với chúng tôi như thể cô có cảm giác chúng tôi không dễ
chịu cho lắm với sự hiện diện của cô. Khi cô y tá rời pḥng, Mike cầm tấm biểu
đồ lên và nh́n như thể nó đang đọc một bảng chỉ dẫn bằng tiếng nước ngoài.
"Ở trong đó viết ǵ vậy?" Jody hỏi
Mike nhún vai đặt tấm bảng vào chỗ
cũ rồi nh́n Bố. Tôi nh́n theo ánh mắt của Mike, Bố với cơn bệnh tim đang thở một
cách bất thường qua máy giúp thở mà bác sĩ đă gắn vào người bố cách đây bốn
ngày. Phút chốc, chúng tôi lại ch́m vào những suy nghĩ riêng tư. Tôi nh́n ngực
Bố, dưới tấm khăn màu trắng, đang nhô lên hạ xuống một cách khó khăn. Thậm chí
khi bơm oxy vào người, bố thở cũng rất khó nhọc. Thỉnh thoảng Bố lại kḥ khè như
thể Bố đang giành lấy không khí, giành lấy sự sống.
Trên khuôn mặt vốn nhẵn nhụi của bố
đă xuất hiện những đám râu lởm chởm trắng như tuyết. Màu trắng của râu cùng với
mái tóc rối bời đă tạo cho bố vẻ bề ngoài già hơn nhiều so với tuổi 62. Tôi thầm
nghĩ, lẽ ra Bố không phải ở đây. Lẽ ra Bố phải đang có mặt tại một trận gôn nào
đó hoặc đang ở nhà tranh căi với tôi. Lẽ ra Bố phải ở bất cứ một nơi nào đó, trừ
nơi đây.
Bốn chúng tôi ở cạnh Bố gần một
tiếng rưỡi. Chúng tôi thay phiên nhau nắm lấy tay Bố và trông chừng Bố. Đó là
cách duy nhất chúng tôi giúp mẹ nghỉ ngơi. Bác sĩ nói rằng chỉ c̣n trong khoảnh
khắc là tim Bố ngừng đập. Bốn ngày trước đây Bố bị đau nhói trong ngực, Bố bị
lên cơn đau tim kịch phát lần thứ ba. Bây giờ th́ Bố đang hôn mê.
Bác sĩ nói với chúng tôi t́nh trạng
của Bố lần này không có hy vọng mấy, từ lúc 90 % các mạch máu trong người bố bị
nghẽn. Nhưng Mẹ không muốn Bố cảm thấy cô đơn khi thức dậy. Dù không ai nói ra,
nhưng tất cả chúng tôi đều biết Bố không bao giờ thức dậy nữa. Bố sắp ra đi vĩnh
viễn, nhưng chúng tôi không muốn thừa nhận điều đó, v́ vậy chúng tôi đứng cạnh
giừờng Bố và kể cho nhau nghe những chuyện thời thơ ấu. Có ai đó nói rằng những
người trong trạng thái hôn mê, cũng có thể nhận thức được xung quanh họ. Mặc dù
không ai trong chúng tôi thật sự chắc chắn về điều đó nhưng chúng tôi vẫn cứ nói
và kể chuyện nọ chuyện kia, cho đến khi từ chiếc máy ḍ tim phát ra âm thanh báo
hiệu nỗi kinh hoàng của chúng tôi_ tim ngừng đập. Rất nhanh ngay sau đó căn
pḥng nhỏ bé bỗng chật ních các bác sĩ và y tá.
Một toán nhân viên bệnh viện bảo
chúng tôi ra ngoài và đóng cửa lại. Vài phút trôi mà qua dài như hàng giờ, chúng
tôi đứng xúm lại, chờ đợi, băn khoăn, cố níu giữ chút hy vọng cuối cùng.
Mẹ là người đầu tiên được các bác
sĩ mời vào pḥng sau khi họ tháo những chiếc ống dây cuối cùng ra khỏi người Bố.
Thế rồi, từng người một, các anh, các chị và tôi bước vào pḥng để nói lời vĩnh
biệt.. Tôi nán lại bên thi hài của Bố. Căn pḥng yên tĩnh quá. Không c̣n một âm
thanh nào của các thiết bị cấp cứu hay những tiếng ŕ rầm của các cô y tá. Không
c̣n tiếng cười đùa và cũng không c̣n chuyện ǵ để kể nữa. Tôi nghiêng người đặt
chiếc hôn lên má Bố và th́ thầm: "Con xin lỗi Bố. Con không bao giờ muốn Bố chết
cả"
Khuya đêm ấy, chúng tôi ngồi quây
quần trong pḥng Mẹ và bàn định về tang lễ. Nước mắt lăn dài trên má, tôi kể với
mẹ về giây phút cuối cùng tôi vĩnh việt bố.
"Cheryl, con" Mẹ nói, "Bố con chưa
bao giờ có dịp để nói cho các con biết Bố đă tự hào về các con như thế nào.
Nhưng những ngày gần đây, trước khi Bố bị bệnh, Bố đă ngồi trên chiếc ghế Bố
hằng ưa thích và không nói chuyện ǵ khác ngoài chuyện các con của Bố. Các con
là tất cả tài sản duy nhất mà bố có được trên đời này. Bố của con chưa bao giờ
nói điều đó với các con, nhưng Bố rất yêu thương các con, yêu thương từng đứa
một, theo mỗi cách đặc biệt riêng. Mẹ chắc rằng niềm ân hận duy nhất của Bố là
Bố chưa bao giờ kể với các con điều đó"
Chúng tôi an táng Bố vào ngày Chủ
Nhật thứ hai của tháng Sáu _ Ngày Lễ Cha.
Vài ngày sau đám tang, đứa con trai
7 tuổi đến bên tôi nài nỉ được đi cắm trại với bạn bè. Sau khi tôi lặp lại lời
từ chối, cậu bé nổi khùng lên, dậm chân th́nh thịch trở về pḥng và đóng sầm cửa
lại. Nhưng trước khi tôi nghe được tiếng la: ""Con ghét mẹ, con trông mẹ chết
đi" thoát ra khỏi buồng phổi của cậu bé th́ trong đầu tôi đă vang lên những
lời nói của Mẹ "Mẹ chắc rằng niềm ân hận duy nhất của Bố là Bố chưa bao giờ
kể với các con điều đó" . Tôi nhẹ nhàng gơ của pḥng ngủ của con, và th́
thầm: "Mẹ rất yêu con, con trai ạ"