Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


Tuổi bốn mươi

- Đào Thị Thanh Tuyền -  

 

Tặng những người bạn của tôi sinh năm 1959. 

Tuổi bốn mươi là tuổi đẹp nhất đời, tuổi huy hoàng của người phụ nữ, tôi nhớ ḿnh đă đọc câu này ở đâu đó từ rất lâu rồi và luôn nằm ḷng suy nghĩ về nó. Sinh năm 1959, ở năm cuối cùng của thế kỷ này tôi vừa tṛn bốn mươi, lứa tuổi mà khi đất nước thống nhất chúng tôi vừa đúng tuổi trăng tṛn, với biết bao hoài băo của tuổi thanh xuân, vừa đủ thấu hiểu được những biến chuyển của đất nước, lứa tuổi đă sống một thời trong ḷng xă hội nhuộm màu Âu Mỹ và chiến tranh, đă chứng kiến sự nở rộ của phong trào hippy với những anh chàng tóc dài phủ gáy, quần pát, áo eo...

Tôi ít khi nhớ đến ngày sinh của ḿnh, nhưng lần này th́ tôi nhớ rất rơ, h́nh như tôi nhớ và chờ đón ngày ḿnh vừa đúng bốn mươi tuổi từ khi bắt đầu một năm mới. Tháng 8 có rất nhiều sinh nhật, ngày xưa có một người bạn trai đă nói như thế khi tôi kể về ngày sinh của ḿnh. Tôi đón chờ một ngày sinh nhật mùa thu, tưởng tượng đến những chiếc lá vàng bay bay, những cơn gió mát khi đang trong mùa hè nóng nực. Thỉnh thoảng mơ mộng hơn tôi chợt nghĩ: tại sao không là một sinh nhật có hoa hồng, có nến và có cả rượu champagne cho cái lứa tuổi mà người ta gọi là đă chín? Tất cả những điều đó chỉ là những ư tưởng loé lên trong đầu tôi khi tôi chợt thấy buồn.

Bốn mươi tuổi, thử làm một bảng tổng kết, tôi đă có được những ǵ trong cuộc sống: một gia đ́nh, ông chồng, hai đứa con, đủ cả trai gái, những chuyện học hành đều đă trải qua, hành trang cho ḿnh làm việc gần như cũng đủ theo đúng nghĩa “mốt thời thượng” bây giờ: tấm bằng đại học, sử dụng vi tính thành thạo, chứng chỉ C tiếng Anh đủ để vào internet lục lọi t́m ṭi đủ thứ mà không thấy vất vả lắm, kinh nghiệm tích lũy trong công việc, một chức vụ nhỏ nhoi, khiêm tốn để được mời họp giao ban trong cơ quan vào mỗi sáng thứ hai hàng tuần.... Và c̣n cái ǵ nữa ? Không c̣n ǵ hết ngoài những đam mê muốn có một cái ǵ hay hay khác hơn những nhịp điệu đều đều của cuộc sống: chờ đợi một điều ǵ đó vui vui như nhận một lá thư của một người nào đó, một cú điện thoại của một người có thể thân, hay sơ, một bài báo được đăng vân vân và vân vân. Những điều đó có thể làm cho tôi rất vui và cũng rất buồn, nó làm cho ngày trôi qua nhanh, mới thứ hai đầu tuần, lục đục với những công việc, với những đợi chờ, đă thấy thứ bảy hiện ra trên tờ lịch.

Hồng điện thoại cho tôi nói rằng chúng ḿnh đă chính thức bước vào tuổi bốn mươi ngay đêm giao thừa hồi đầu năm mới:

- Có cảm nhận ǵ không ?

Tôi chỉ hỏi Hồng về những đam mê đang có. Hồng đang theo đuổi hai lớp ngoại ngữ vào các buổi tối.

- Cố gắng kiếm thêm một ngoại ngữ mới để có thể đọc được nguyên tác.

Một đam mê rất tuyệt vời, tôi nghĩ. Hồng nói:

- Con cái đă lớn học cũng là một cách để cho ḿnh trẻ.

Tuần trước tôi gặp Hồng ở siêu thị, vẫn cái dáng thanh mănh ngày xưa, tóc xơa ngang vai, quần jeans, áo thụng, giày adidas. Tôi gặp Hải trên con đường đưa đến sân Tennis. Hải mỗi chiều cầm vợt ra sân, tuổi bốn mươi, cao một mét sáu, hai cặp gị vẫn dài và săn chắc, nâu hồng, quần soóc, áo pull hàng hiệu, xe wave.... Hải rủ tôi ra sân mỗi chiều với nó, tôi lắc đầu:

- Tao sợ phải phơi cái mặt ngoài nắng hàng ngày.

Hải trề môi:

- Ngày xưa mày mê bóng bàn lắm mà, ra sân đi sẽ thấy yêu đời biết bao.

Tôi hỏi Hải một câu chẳng ăn nhập ǵ với lời khuyên của nó:

- Mày đánh thế nào ?

Nó cười măn nguyện:

- Đủ để có rất nhiều người mời ḿnh đánh.

Đó cũng là một đam mê, tôi chúc mừng nó. Tôi vẫn gặp những người bạn của tôi hàng ngày đều đặn tới những câu lạc bộ thể dục thẩm mỹ. Tụi nó chèo kéo tôi:

- Tập đi, rất tuyệt, giữ ǵn cơ thể gọn gàng cũng là một trong những bổn phận của bà vợ thời nay đó.

Tôi lại lắc đầu:

- Lười lắm.

Cả bài tập thể dục buổi sáng ở nhà mà cũng khi có khi không.

Mỗi buổi sáng đi làm, tôi vẫn gặp Nga: tóc ngắn, môi son, má hồng, áo dài, xe dream màu mận, ṿng eo thon thả. Nga vẫn cười thật tươi với tôi, nó đă vượt qua những ngày tháng cam go nhất của cuộc sống và bây giờ đă b́nh yên: sống một ḿnh với hai đứa con đă lớn. Hà vẫn măi miết làm giàu với một ông chồng thật chịu khó, thương vợ, ch́u con..... Hạnh nói rằng đang muốn thời gian dừng lại măi ở độ tuổi này, quá một chút sẽ phải bận rộn v́ lo lắng cho con cái: tiền bạc cho con đi học, con cái bắt đầu bước vào lứa tuổi dậy th́, ương ương dở dở, lùi lại một chút là những ngày vất vả xác thân: chăm con từng chén cơm, từng ly sữa.... Thời gian này là tuyệt vời nhất. Tuyết đang bận bịu và tất bật với công việc cho một công ty nước ngoài, nó than thởi với tôi rằng không có th́ giờ để sống cho ḿnh, nó c̣n nói liều mạng:

- Tao bây giờ khô cằn quá, muốn cho ḿnh một đam mê mà không có nổi cho dù đó là một đam mê..... đánh bài đi chăng nữa.

Tôi muốn chia buồn với nó. Hương th́ nói rằng đang cảm thấy già bởi v́ con cái đă quá lớn, sắp sửa làm sui. Tôi chọc nó:

- Ai biểu hồi xưa...ngựa, lấy chồng sớm !

Tôi vào Saigon công tác, điện thoại cho Lệ. Nó đến đón tôi về nhà nó chơi và ngủ lại, dứt khoát không cho tôi ở khách sạn:

- Có ǵ hay đâu khi ở trong căn pḥng với những cái giường hết người này rồi người khác ngủ trên đó thêm cái máy lạnh kêu rè rè khó chịu.

Về nhà nó hai đứa có thể thức suốt đêm nói đủ mọi thứ chuyện trên đời, những chuyện ngày xưa là bí mật, nhưng bây giờ là những chuyện để “ôn cố tri tân”, những câu chuyện mà ngày xưa có thể là ướt đẫm nước mắt, nhưng bây giờ không khỏi tự hỏi sao mà hồi ấy ḿnh như thế, ḿnh trẻ con đến thế.... Lệ rủ tôi lang thang trên những con phố chính của Saigon, tầm nh́n ngắm bây giờ chỉ c̣n hướng vào những shop quần áo thời trang, những hiệu vải, những model màu phấn, màu son, màu mắt... thay cho những hiệu sách mà ngày xưa không có tiền đành chịu khó đứng coi cọp đến tê chân. Lâm rủ tôi đi ăn tối - điện thoại cầm tay, dáng điệu chững chạc, nhà hàng thật sang: khăn trải bàn trắng tinh, chén kiểu, ly rượu bé tí bằng pha lê, có hoa hồng, nến, nhạc cổ điển... Lâm kéo ghế cho tôi, lịch sự và kiểu cách tạo cho tôi một chút cảm động đủ để át đi những kư ức của ngày xưa: thằng Lâm đen thui, lùn tịt, chỉ được cái giỏi toán.... Lâm kể về Hoài đang quay cuồng với những cours phải chạy sô dạy ở hai, ba trường đại học....

Cường điện thoại cho tôi, nói:

- Ngày xưa tui thích bà lắm, nhưng ngày ấy sao mà bà chăm chỉ học hành quá, nó như một pháo đài kiên cố làm tụi tui không dám tấn công.

Tôi cười khẽ khàng:

- Ngày ấy tui thấy ḿnh lọ lem quá thành ra phải t́m đường thoát

- Ai nói bà lọ lem?

- Nhiều người nói

- Trong đó không có tui.

- Đừng làm tui choáng váng, tán tỉnh một phụ nữ bốn mươi tuổi là phạm vào một trong những điều răn của Đức Chúa Trời đó....

Một người chưa biết mặt gọi điện thoại đường dài tán dóc gần cả tiếng đồng hồ vào một buổi chiều thứ bảy, thỉnh thoảng tôi nghe những câu sốt ruột muốn cúp máy, nhưng tôi vẫn cứ thao thao:

- Kể về anh đi.

- Biết kể về ǵ?

- Chẳng hạn kể rằng hôm nay anh mặc áo màu ǵ, chemise hay áo thun, quần jeans hai kaki, mang giày ǵ vân vân, kể rằng tại sao anh lấy vợ muộn thế?.

- Tôi lấy vợ muộn bởi v́ ngày xưa tôi sống già nhân ngăi non vợ chồng với một cô một thời gian cũng khá lâu.

Giọng tôi kéo dài như cô gái đang ở tuổi trăng tṛn:

.-... Ghê.....

Trong câu chuyện tôi dùng cả những câu đang hợp thời trang với lứa tuổi mực tím bây giờ: nếu người ấy khen tôi hay, tôi bảo: “Không dám hay đâu”; nếu người ấy khen tôi có giọng nói c̣n rất trẻ tôi nói: “Không dám trẻ đâu”. Tôi vẫn c̣n thích cái giọng điệu gây cho người đối thoại một sự khó hiểu.

Tuổi bốn mươi, gia đ́nh đầm ấm hẳn, vợ chồng bớt căi cọ nhau hơn, hiểu nhau hơn, tôi đă nói thẳng được với chồng tôi những điều tôi không đồng ư. Vợ chồng cùng tuổi ngày xưa khi mới chớm yêu th́ thật là lư tưởng bởi v́ học cùng lớp, giúp đỡ nhau nhiều trong học tập..., là mong ước của biết bao người ; đến khi lấy nhau mới thấy ḿnh già hơn và tôi đang sợ một ngày nào đó: “Tôi đi bằng nhịp điệu một hai ba bốn năm, anh đi bằng nhịp điệu sáu bảy tám chín mười” để lo lắng rằng: “làm sao ta gặp được nhau”. Nhưng đó là ở th́ tương lai c̣n bây giờ tôi vẫn c̣n có những cảm xúc thật sự với chồng. Tôi bớt la hét những đứa con v́ chúng đă biết suy nghĩ, biết nghe lời. Tôi đang rất hạnh phúc, hạnh phúc như chỉ thích mặc quần jeans, chemise hay váy ngắn, tôi không thích những cái váy dài lụng thụng, những chiếc váy chỉ thích hợp ở th́ tương lai.

Thế nhưng, mỗi buổi chiều chở con ra ngồi trên băi biển, bọn trẻ chạy nhảy nô đùa trên cát, tôi thả hồn ḿnh mông lung, một ư nghĩ buồn chợt lóe lên trong đầu: ḍng đời vẫn trôi, cuộc sống vẫn thế, biển vẫn đẹp, ngày vẫn nắng hay có thể mưa, sóng vẫn dội vào bờ, thuyền vẫn ra khơi, người người vẫn ra biển hàng ngày để tắm biển, tắm nắng, băi biển vẫn đông người vào mỗi buổi chiều, những cặp t́nh nhân vẫn say sưa bên nhau mặc cho thời gian trôi.... Tôi nghĩ đến những người bạn ngày xưa, nghĩ đến cả những người bạn đă khuất, tôi nghĩ đến Cường, đến anh chàng chưa biết mặt mà tôi cũng không muốn biết mặt làm ǵ, tôi thích tưởng tượng một khuôn mặt do tôi tự vẽ với những thông số được cung cấp, những ư nghĩ cứ lan man hết người này rồi đến người kia, những khuôn mặt đan xen, không h́nh thù. Tôi nhớ anh chàng chưa biết mặt hỏi tôi:

- Tại sao cuộc sống tỉnh lẻ êm đềm thế

Tôi trả lời:

- Bởi vậy cho nên mới thấy buồn!

- Tại sao nỗi buồn cứ lửng lửng lơ lơ như thế

Tôi lại trả lời:

- Bởi tôi ở tỉnh lẻ.

Tuổi bốn mươi, tôi như một trái cây đă chín, chín cả trong suy nghĩ lẫn trong cách sống, không muốn giận một người nào. Giận làm ǵ khi mà thời gian qua nhanh thế, chưa kịp để yêu làm sao có thời gian để giận hờn. Những người bạn của tôi bây giờ đă đằm tính, có thể cũng có người bắt đầu hay đă sống với nhiều thủ đoạn, nhưng tất cả đối với tôi đều đơn giản, tôi muốn suy nghĩ thật đơn giản về tất cả, giống như không bao giờ tôi đánh phấn, đánh kem, tôi sợ cảm giác khó chịu với một khuôn mặt dày cộm, giống như không bao giờ tôi tỉa lông mày, tôi sợ những công việc tỉ mỉ. Mỗi buổi sáng đi làm tôi chỉ đưa đẩy hai ṿng thỏi son và hát nho nhỏ: “Sau lưng ngày con gái, môi son đừng biếng lười....”. Tôi chỉ muốn ḿnh thật đơn giản, cầu kỳ làm ǵ khi mà mới đó, mới ngày nào đó bây giờ ḿnh đă tuổi bốn mươi, chưa kịp cảm nhận cái lớn th́ sắp biết đến cái già...

Tôi có những người bạn bây giờ vẫn c̣n lam lũ, chạy ăn từng bữa với bầy con nheo nhóc, buôn gánh bán bưng, chưa có một ngày thư thả để nghĩ đến ḿnh. Tôi cũng có những người bạn đến giờ vẫn chưa lập gia đ́nh, cuộc sống là những ngày tháng vùi đầu vào công việc t́m quên, những người bạn không bao giờ dám nghĩ đến quá khứ cũng như tương lai, quá khứ đẹp quá đầy nuối tiếc, tương lai th́ buồn.... Tôi vẫn có những người bạn đang chờ đợi được đi định cư ở xứ người, mỗi người một số phận, đến bây giờ tôi có thể khẳng định được rằng nghĩ đến những điều đơn giản là tốt nhất. Bốn mươi tuổi có phải là đă 3 giờ chiều, cái giờ mà người ta có thể phấn khởi ra phố, cái giờ mà người ta có thể c̣n hăm hở trang trang, điểm điểm để đi dự một bữa tiệc, nhưng sau 3 giờ chiều là sẽ đến năm rồi sáu giờ, đó là giờ giấc mà tất cả những người phụ nữ đều phải về nhà?.

“Qua tuổi 40 huy hoàng, người phụ nữ bước sang một giai đoạn mới có nhiều xáo trộn về tâm sinh lư, một giai đoạn có thể gọi là bước ngoặt trong đời người phụ nữ: tuổi năm mươi.Vào tuổi năm mươi, người phụ nữ phải đối đầu với những đổi thay lớn về sức khỏe, tâm sinh lư của tuổi măn kinh. Các hiện tượng nóng phừng mặt, nhiều mồ hôi, hồi hộp, chóng mặt, nhức đầu, đau lưng, mất ngủ, phiền muộn sẽ cáu gắt...”. Tôi đọc kỹ bài báo nói về tuổi năm mươi, photo và dán nó vào sổ tay, đó đâu phải là hù dọa, đó là sự thật. Đến một ngày nào đó người ta muốn phải dùng đến Viagra, một ngày nào đó người ta sẽ phải chấp nhận như là một thua thiệt, đó là điều tất yếu: ai có trẻ th́ tất sẽ có già..... Ngày nào đó tôi sẽ điện thoại cho Cường nói rằng: “Oâng c̣n đi được mà không đến thăm tui “. Người không biết mặt có thể lúc đó sẽ hỏi tôi: “Thế cụ bây giờ có c̣n những nỗi buồn lửng lửng lơ lơ nữa không ?” vân vân. V́ vậy bây giờ tôi muốn tận hưởng những điều tạo hóa ban tặng cho một thứ trái cây đă chín. Nghĩ ngợi xa xôi làm ǵ, tôi chỉ muốn thời gian bây giờ đừng lại: tuổi bốn mươi, tôi đă thật sự hài ḷng, đó là câu đơn giản nhất.

Tôi điện thoại cho Hồng, cho Hải, cho Sương, cho Nghĩa... những người bạn ngày xưa lần đầu tiên tôi tổ chức sinh nhật năm mười bảy tuổi:

- Tao muốn có một sinh nhật vừa tṛn bốn mươi.

Bọn chúng đều cười ngặt nghẽo đầu dây bên kia:

- Mày chuyên đề nói giễu, cưa sừng làm nghé hả?

- Không, muốn thật, muốn có một sinh nhật cuối thế kỷ, một tuổi bốn mươi tṛn trịa.

Có đứa ham vui:

- Tuổi bốn mươi, tại sao không ? Hay lắm chứ!

Nhưng cuối cùng cũng có một câu nói thật t́nh:

- Chỉ sợ kỳ quái thôi.

Tôi buồn, nhưng dứt khoát tôi sẽ tưởng tượng cho ḿnh một sinh nhật bốn mươi tuổi có bốn mươi đóa hoa hồng, bốn mươi ngọn nến và rượu champagne để khi bật nắt sẽ phun lên có ṿi rất đẹp. Tôi sẽ thổi một lần tắt hết bốn mươi ngọn nến, có tiếng vỗ tay rào rào. Tôi sẽ tổ chức sinh nhật cho ḿnh trong một giấc mơ đẹp nào đó, trong mơ có bữa tiệc đứng, tôi có rất nhiều bạn bè, có đầy đủ tiếng nói cười, tiếng nhạc, tiếng chúc tụng, cụng ly...... Tất cả chỉ v́ tuổi bốn mươi, cái tuổi đẹp nhất đời người.

Nha Trang, tháng 6 năm 1999 .   

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003