Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


Những t́nh khúc đêm

Nhị Tường

Tặng những người bạn ở nhóm Paltalk- T́nh Khúc Trịnh Công Sơn

 

Phượng buông tờ báo xuống. Tối chủ nhật cô không đi đâu mà cũng chẳng có nơi nào để đi. Đă vài năm nay cô vẫn sống như thế. Ban ngày đi làm, ăn cơm, ngủ trưa tại cơ quan. Buổi chiều ghé đâu đó làm đĩa cơm bụi. Cuộc sống vẫn cứ trôi qua như thế cho dù là cô có muốn thay đổi; có thay đổi chăng là chính cô tự thay đổi những con đường đi về, những quán cơm bụi khác nhau.

Vẫn thói quen cũ sau khi đọc báo xong, Phượng bật máy tính để t́m thư. Vào hộp thư yahoo, cô mệt mỏi khi thấy hộp thư ḿnh có đến mấy chục thư rác quảng cáo, xoá măi cô mới t́m ra một bức email của Phiến, người bạn học cũ. Lá thư vỏn vẹn có mấy ḍng: “Cài đặt Paltalk đi, sẽ nghe tao hát. Đỡ buồn. Nickname của tao là Bánh Tai Heo”. Lướt qua những trang web yêu thích cũng không có điều ǵ mới, Phượng t́m cách cài Paltalk theo lời Phiến. Cô bấm vào ô t́m kiếm, loay hoay mất nửa giờ để tải chương tŕnh về cài đặt . Chương tŕnh đ̣i hỏi cài đặt phải gơ một cái biệt danh. Lấy tên ǵ đây nhỉ? Bài học đầu tiên cho người sử dụng internet là không bao giờ để lộ tên thật của ḿnh trên những trang web. Vừa nghĩ t́m một cái tên, Phượng lại nghĩ về chính ḿnh. Cuộc sống của cô giống như cái bóng ủ ê kéo lê từng ngày tháng. Tuổi xuân cũng đă qua đi hồi nào không biết. Những nếp nhăn hiện thành ngoặc đơn, ngoặc kép hai bên miệng làm cô chẳng muốn nở nụ cười v́ sợ nó sẽ rơ ràng hơn. Đă lâu rồi cô không nhận một lời tỏ t́nh nào của ai. Mà nào có ai c̣n biết đến cô ngoài những người bạn đồng nghiệp đă có gia đ́nh. Đi ngoài đường th́ cô lại luôn dùng tấm khăn che mặt, che nắng, che gió, che bụi, và che cả những ánh nh́n thương hại của những bạn bè cũ t́nh cờ bắt gặp. Cô vẫn c̣n một vóc dáng thon thả đủ để làm nao ḷng ai đó nh́n từ sau lưng, chính v́ thế cô không bao giờ để họ thất vọng khi thấy được khuôn mặt thật của ḿnh. Thương Nhiều. Bất chợt cô nghĩ ra biệt danh đó. Đă lâu cô không nghe hai từ đó, cô chợt thèm nghe giọng ai đó thốt lên: thương nhiều.

Trên máy tính lại hiện ra ḍng chữ: “Đă có người chọn tên Thương Nhiều, bạn hăy chọn tên khác”. Cô bực ḿnh gơ thêm vào đó con số ngày sinh của ḿnh:ThươngNhiều 120865. “OK. Tên đă được chấp nhận. Chúc mừng bạn Thương Nhiều120865.” Vậy là xong, đă có kẻ nói lời Thương Nhiều với ḿnh, dù kẻ đó là chiếc máy tính cũng an ủi vậy. Cô điền tên Bánh-Tai-Heo của Phiến vào danh sách những người bạn trên pa-nô. Phượng biết Phiến chọn tên này v́ nhớ đến hồi học phổ thông hai đứa thường trốn ra phía sau trường để mua bánh tai heo. Một dấu chấm đỏ đứng trước cái tên Bánh-Tai-Heo chứng tỏ giờ này Phiến không vào mạng. Phượng lang thang vào những chat-room khác nhau. Phiến sẽ chọn room nào nhỉ. Cô lướt qua một lượt các danh sách các tên chat-room: Paris by night; Nghe nhạc sến th́ vào; Chia sẻ thành thật và chân t́nh;Hát tặng người t́nh; Một thoáng đam mê; Trôi theo gịng đời; Chán đời quá người ơi; Ai cô đơn vào đây tâm sự... Chỉ nh́n những cái tên là Phượng biết Phiến chẳng bao giờ vào đó để mà hát v́ con bé vốn kén nhạc, kén bạn bè lắm.

Đây rồi! Chắc chắn là Phiến sẽ vào room này thôi: T́nh Khúc Trịnh Công Sơn. Phượng bấm ngay vào ḍng tên của room, chẳng ngờ con trỏ lại lọt xuống hàng dưới: Diệu Pháp. Chậc, cũng chẳng sao, chắc là tên một người đẹp nào đó. Một cửa sổ bung ra trên màn h́nh và một ḍng chữ hiện ra: Chào Thương Nhiều. Bên trên là biểu ngữ: “Mời quí vị trật tự lắng nghe bài thuyết pháp về đề tài Luân Hồi và Tái Sinh”. Phượng bật cười lẩm bẩm một ḿnh: “Chắc ḿnh sắp tới số hay sao mà lại lọt vào đây để nghe chuyện luân hồi và tái sinh”. Cô quay lui để bấm vào lại ḍng chữ T́nh Khúc Trịnh Công Sơn. Một biểu ngữ hiện ra với ḍng chữ:

“Sống trong đời sống cần có một tấm ḷng...

TCS”

A, th́ ra đó là tiêu chí của chát-rum này. Một nhân vật mang biệt hiệu Tháng-Sáu-Trời-Mưa gơ ngay mấy ḍng chữ:

_Chào Thương Nhiều.

Mọi người trong pḥng cũng gơ mấy chữ:

_ Chào Thương Nhiều mới vào pḥng.

_ Biệt hiệu này dễ thương quá há

_ Tên là Thương Nhiều th́ chắc là con gái rồi.

Phượng nh́n phía vào ô cửa sổ bên trái thấy thiên hạ với những biệt hiệu rất ngộ nghĩnh đang chat với nhau:

_ Man2182003: Chào Đôi-dép

_ Rách-nát:  dĩa của bác Guốc bị mẻ rồi

_ Rách-nát: bỏ tô vào mà hát bác Guốc

_ Thảo Nguyên5: Hổng phải đâu Rách

_ Phiến đá1: Chào rách nát

_ Rách-nát: Hân hạnh cúi đầu chào Phiến Đá

_ The Quiet_Man: Chào anh trai Phong Trần

_ OngGia_Noel_2002: Tuyệt vời, Lynh

_ The Quiet_Man: Khỏe không anh?

_ Thảo Nguyên5: nhỏ kia mới té đó

_ Au- revoir- mon- amour: Hát Hay quá

_ Phong Trần 2k3: Hello Ông già Nô en

_ Phong Trần 2k3: Hi Dép

Đọc đoạn đối thoại của họ, Phượng đoán là họ quen nhau đă lâu và thường gặp gỡ nhau trong room này như là một ngôi nhà chung. H́nh như bác Guốc nào đó vừa hát “bể dĩa”; thính giả cũng dễ chịu và độ lượng.

Có ai đó đang hát: Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt, trời không mưa anh cũng lạy trời mưa....

Phượng gơ ngay mấy ḍng:

_ Sao pḥng nhạc Trịnh Công Sơn lại hát bài Tháng Sáu Trời Mưa?

Tháng-Sáu-Trời-Mưa gơ đáp:

_ Anh Lynh đang hát tặng cho Tháng-Sáu-Trời-Mưa đó.

Phượng nh́n phía bên phải khung cửa sổ th́ thấy biểu tượng chiếc mi-crô đang nhấp nháy với cái tên Lynh_2. Lynh_2 đang hát. Anh có giọng hát rất hay và ấm. Tiếng ghi-ta thùng đệm theo của anh nghe gần gũi như một đêm lửa trại nào đó trong thời sinh viên của cách đây nhiều năm của Phượng. Khi tiếng hát dứt lời, những ḍng chữ của các khán giả tới tấp hiện ra:

_ Hay quá

_ Bravo ooooooooooooooo

_ Clapssssssssssssssssss

_ Hay wá

Phượng cũng gơ vào máy:

_ Ca sĩ hát hay quá. Xin mời ca sĩ ly nước trà đá.

Lynh nói: Xin cảm ơn cả nhà, cảm ơn mọi người, cảm ơn Thương Nhiều về ly nước trà và lời khen. Xin được hát một bài khác tặng Thương Nhiều. Xin lỗi trước nếu hát mà quên lời nha.

Phượng nghe tim ḿnh xao xuyến khi nghe ai đó gọi lên hai chữ Thương Nhiều dành cho ḿnh. Cô nhớ đến Quang. Người bạn trai đầu đời học cùng lớp ngoài Đà Nẵng. Sau những buổi hẹn ḥ, mỗi khi đưa cô về kư túc xá Quang thường hay nói trước khi tạm biệt: “Chúc Phượng ngủ ngon, thương nhiều.”

Lynh dạo đàn lần nữa. Âm giai mi thứ vang lên làm Phượng ngẩn ngơ. Cô không biết Lynh sẽ hát bài ǵ nhưng dường như cây đàn bị lạc dây. Cô gơ:

_ Ca sĩ so dây lại đi, h́nh như lạc dây ré.

Lynh đáp:

_ Đúng vậy, đợi Lynh một tí để lên lại dây đàn nhé. Thương Nhiều nghe giỏi ghê.

Một thoáng im lặng. Trong room không ai gơ thêm câu nào. Lynh dạo đàn lần nữa và cất tiếng hát: Nắng có hồng bằng đôi môi em. Mưa có buồn bằng đôi mắt em

Rách-nát nghịch ngợm gơ ngay ḍng chữ:  

_Trùii ui, như cánh vịt quay.

Cathy gơ:

_ Hay quá đi, bravo. Im lặng nghe Rách-nát. Anh Lynh hát bài này chắc là tặng chị Thương Nhiều rồi.

Đôi-dép:

_ Mọi khi anh Lynh chỉ hát có một bài thôi mà hôm nay hát sung ghê.

Mặc cho mọi người gơ ǵ th́ gơ. Lynh vẫn giữ micrô và tiếp tục hát. Dường như khi thấy mọi người chọc ḿnh Lynh bỗng đổi sang giọng miền Trung:

Néng có hồng bèng đôi môi em

Mưa có buồn bèng đôi méc em...

Nghe Lynh hát giọng “Quảng Nam- Đà Nẵng” Phượng lại càng nhớ đến Quang. Hồi mới ra ngoài Đà Nẵng học, nghe người địa phương phát âm, Phượng thường hay nh́n và uốn miệng theo giọng nói của họ. Mấy năm học ngoài đó đă làm cho Phượng có thể bắt chước theo và cảm thấy giọng miền Trung thật thân thiết và dễ thương. Phượng thấy Lynh hát sai v́ quên vài chỗ liền gơ theo để nhắc Lynh:

Nắng có c̣n hờn ghen môi em

Mưa có c̣n buồn trong mắt trong

Từ lúc, đưa em về

Là biết xa ngh́n trùng.

Và cứ như thế Phượng gơ trọn bài hát cho đến khi Lynh dứt lời. Mọi người lại gơ tới tấp:

_ Anh Lynh người đà nẽng hỉ?

_ Anh hoát hai quóa!

Lynh cười:

_ Xin cảm ơn Thương Nhiều đă gơ bài hát nhắc giúp cho Lynch. Thương Nhiều lên hát nha

Phía dưới chiếc micrô Lynh đang nắm năy giờ là bàn tay giơ lên của Cathy. Giờ đây tên của Cathy nằm ngay bên cạnh chiếc micro và ḍng chữ của Lynh xuất hiện:

_ Trời ơi, Cathy giựt mi-crô.

Giọng của Cathy vang lên:

_ Cathy giật mi-crô v́ Cathy giơ tay năy giờ mà anh Lynh định nhường micrô cho Thương Nhiều. Anh Lynh ưu ái thiên vị Thương Nhiều quá đó.

Phượng nghe giọng của Cathy sao giống giọng chị Như ở cơ quan. Chị Như có khuôn mặt đẹp, thân h́nh ngoại cỡ, thường nói rất nhanh và nói nhiều. Bất giác Phượng gơ:

_ Nghe giọng Cathy chắc là Cathy tốt bụng nhưng nặng cân lắm phải không?

Thảo Nguyên 5:

_ Úi trùi ui, ở đây hôm nay có ông thầy bói nữa ta.

Cathy đáp:

_ Cathy cao 1m 39 nặng 93 kư.

_ Ghê quá.

_ Chắc là Cathy không đi mà lăn tṛn rồi

Thế là mọi người đua nhau gơ vào: hi hi hi, ha ha ha... làm cho Cathy cũng không hát được. Phượng gơ:

_ Thôi Cathy hát đi, Thương Nhiều nghe xong sẽ bái bai cả nhà để đi ngủ.

_ Nếu Thương Nhiều định đi ngủ th́ hát trước đi vậy.Cathy chuẩn bị đi ăn đám cưới rồi. Cathy nói.

_ Vậy Cathy hát bài: "Một cơi đi luôn" đi. Đôi-Dép nghịch ngợm gơ.

Cả pḥng yên lặng chờ nhưng Phượng loay hoay chưa biết làm thế nào để có thể hát. Cô bấm vào những biểu tượng trên cửa sổ, nhưng dường như nó không hoạt động ǵ cả.

Thảo Nguyên 5 nói:

_ ThươngNhiều120865 tức là sinh năm 1965 là tuổi Rắn phải không?

Đôi-dép gơ:

_ Hèn ǵ ẹo bạo, năy giờ mà không chịu cất tiếng sáo cho người ta nghe.

Lynh bỗng lại bấm micrô:

_ Thôi để Lynh hát tiếp nha, hôm nay Lynh bỗng thấy có hứng quá đi.

Lynh dạo đàn và hát rất hay: Ru măi ngàn năm ḍng tóc em buồn, bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm...

Rách-nát gơ:

_ Nghe Thương Nhiều đ̣i đi ngủ là anh Lynh đă hát ru rồi. Đúng là thiên vị đó nha.

C̣n Đôi-Dép th́ gơ:

_ Bàn tay em sáu ngón anh ru làm sao...

Mọi người nhao nhao phản đối sự bôi bác của Đôi-Dép. Phượng thấy hào hứng với những người bạn mới nghịch ngợm này. Cô gơ theo lời hát như thể đang hát theo Lynh. Xưa nay Phượng vốn khó tính, cũng như Phiến, Phượng kén bạn bè và kén nhạc. Nhạc Trịnh Công Sơn th́ Phượng chỉ thích nghe mỗi ḿnh ca sĩ Khánh Ly hoặc Hồng Nhung. Vậy mà hôm nay nghe Lynh hát Phượng bỗng thấy xao xuyến thật sự. Qua giọng hát Phượng đoán chắc Lynh chắc hơn cô khoảng vài tuổi. Khá lâu rồi cô chẳng thấy rung động trước một đấng mày râu nào cả, thế mà giờ đây, cô cảm thấy yêu mến một con người ḿnh chưa hề thấy mặt mà lại ân cần này, có thể bởi v́ Lynch đă hát những bài hát mà cô vốn yêu thích, những bài hát gắn với thời trẻ trung tươi đẹp nhất của đời cô.

Phượng gơ:

_ Ca sĩ hát hay như thế làm sao khán giả đi ngủ được?.

Lynh hát thêm một bài Vết lăn trầm nữa và nhường micrô lại cho Rách-nát, rồi bấm vào một cửa sổ khác để chat riêng tư với Phượng:

_Thương Nhiều ở Việt Nam hay ở đâu?

_ Việt Nam. C̣n anh Lynh ở đâu? Sao anh không hát nữa?

_ Ở Úc. Tối nay hát nhiều rồi.

_ Ngày mai thứ hai anh có phải đi làm không? Bây giờ bên đó mấy giờ rồi

_ Có. Hai giờ sáng. 9 giờ sáng mới đi làm.

_ Sướng vậy? Bên này 7 giờ đă phải đi làm rồi. Trưa ăn cơm tập thể, ngủ tạm trên bàn. Chiều về ăn cơm bụi. 6 giờ tối về được đến nhà mệt lả.

Bỗng dưng Phượng thích kể lể mặc dù chẳng biết người nghe ḿnh là người như thế nào. Lynh đáp:

_ Đời sống mà

Phượng yên lặng hồi lâu. Ở nơi một toàn những người nghịch ngợm, giết th́ giờ hoặc giải buồn bằng cách tán nhảm, hát ḥ với nhau, bỗng nghe được một câu đầy triết lư: đời sống mà.

Phải, đời sống mà. Vậy là Phượng phải chấp nhận cuộc sống như nó vốn có. Bởi đó chính là đời sống. Phải chấp nhận là đời sống luôn có sự mệt mỏi, có sự chán nản, và con người vẫn phải sống. Nếu ḿnh không chấp nhận th́ sao nhỉ? Chắc là phải đi vào room bên cạnh để nghe bài thuyết giảng về luân hồi và tái sanh mất. Phượng chợt bật cười. Cũng may là đang chat nên Lynh không hề biết Phượng đang cười. Lynh gơ:

_ Thương Nhiều c̣n đó không?

_ Dạ c̣n. Mọi người thường thức khuya để hát như thế hả anh?

_ Ừ, họ cứ đến và hát như vậy đó. Tùy theo họ ở quốc gia nào; room này có thể kéo dài thâu đêm suốt sáng.

_ Những người đến không v́ mong, những người khuất không v́ quên. Phượng gơ một câu trong một bài hát của Trịnh Công Sơn.

_ Thương Nhiều đang hát đó hả.

_ Không. Chuẩn bị off dù chưa buồn ngủ.

_ V́ sao vậy?

_ V́ sợ viêm màng túi v́ vào mạng quá lâu.

_ Vậy bai nhé, chúc ngủ ngon Thương Nhiều.

_ Ok, bái bai.

Phượng tắt máy, tắt đèn. Vào giường nằm đă khá lâu nhưng cô vẫn không tài nào ngủ được. Cô chợt nhớ đến Phiến. Phượng chợt hiểu v́ sao Phiến lại rủ cô đến một nơi chat như thế này. Phiến biết cô vẫn đơn độc và buồn. Phiến mong cô có được một niềm vui sau một ngày làm việc dài lê thê trong những bổn phận của đời sống; được sống những giờ phút thư giăn với những người luôn biết rằng sống trong đời sống cần có một tấm ḷng. Phượng nghĩ đến Lynh. Cô vẫn không biết anh có vóc dáng, mặt mũi như thế nào ngoài một điều là anh có giọng hát hay và thích những bài hát mà Phượng thích. Phượng vẫn cứ miên man nghĩ, nghĩ đến Cathy, Đôi-dép, Rách-nát, Thảo nguyên 5, và những người bạn dễ thương nghịch ngợm khác. Có lẽ họ cũng giống Phượng, sống ở đâu đó trên hành tinh này hàng ngày mệt mỏi và buồn tẻ với công việc, đêm về hát ḥ vui với nhau. Phượng thấy dường như ḿnh đang được sống thêm một thế giới khác, lần đầu tiên sau nhiều năm cô được rơi vào giấc ngủ mà không cảm thấy đêm nặng nề và quạnh quẽ nữa...

* * *

Chiều thứ hai, vừa đi làm về, Phượng đă ngồi ngay vào máy vi tính. Cô nhắp chuột ngay vào biểu tượng Paltalk. Tối hôm trước Phượng đă đánh dấu đường vào room của Nhóm T́nh Khúc Trịnh Công Sơn. Cô bấm vào đó. Máy tính hiện lên ḍng chữ: Nhóm không tồn tại. Phượng thẫn thờ. Có lẽ, vào chủ nhật sau họ mới xuất hiện, Phượng tin là họ sẽ trở lại, v́ cô biết họ cũng như cô, sẽ t́m đến nhóm này, để hát những t́nh khúc yêu thích, để sống với một tấm ḷng. Cô chợt nhận ra ḿnh đă bước vào một thế giới ảo và gặp gỡ và yêu mến những con người ảo, để rồi trong thế giới ảo đó; tồn tại; một nỗi nhớ có thật.

2003  

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003