Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


Tìm nhau

- Đào Thị Thanh Tuyền -  

 

Trên bãi biển đời, ta tìm nhau…

 

1.

- Em cứ nghĩ rằng anh giả dối với em đi, vì như thế em sẽ dễ sống hơn…

Gã nhìn nàng, giọng gã trầm xuống, u uất. Nàng đọc được trong ánh mắt gã một nỗi đau thương và tuyệt vọng vô cùng. Nàng quay đi, tránh nhìn vào đôi mắt của gã, trong đó có những điều rất đáng đau lòng. Nàng nói với gã, giọng nàng xa xăm và buồn bã:

- Cho đến bây giờ, tôi không có điều gì phiền trách anh…Đối với tôi, tất cả những gì đã qua đều đẹp, đều có ý nghĩa. Tôi chỉ trách tôi đã quá tự tin và ngây thơ. Ngây thơ một cách đáng nguyền rủa. Tôi đã nghĩ rằng xung quanh mình mọi người hiểu mình. Tôi đã ngây thơ tin rằng có sự thông cảm ở xung quanh, cho dù đó là một cảm thông không đồng điệu hay chỉ là lòng thương hại. Và cuối cùng tôi cũng cám ơn mọi người đã cho tôi và anh thấy được hố sâu mà mình sắp bước tới. Họ đã kéo chúng ta lùi lại để hoà chung nhịp bước với mọi người, nhịp bước của cuộc đời, với dòng đời đang trôi chảy. Anh không nói gì nhiều hơn với tôi lần cuối hay sao ? Dù sao tôi vận mong mỏi được nghe anh nói một điều gì đó…

- Biết nói gì với em bây giờ, tất cả mọi sự việc xảy ra , anh thấy mình hèn quá.

Câu nói của gã rơi vào thinh lặng, nàng nhìn ra ngoài khung cửa. Trời đang vào thu, không mưa, không nắng nắng, có cái lạnh se se ùa vào căn phòng. Căn phòng không ấm, vì giữa họ chỉ còn sự ngăn cách, xót xa, và đau đớn.

Nàng đứng lên:

- Thôi thà như vậy, chào anh, chúc anh nhiều may mắn.

- Anh chúc em gặp được nhiều hạnh phúc trong cuộc sống sắp tới.

Thế là họ chia tay. Chia tay trong một buổi sáng ngậm ngùi, không có nước mắt, không có một cái bắt tay, chỉ có lặng lẽ và buồn bã.

 

2.

Khi gã ba mươi tuổi, gã có một vài mối tình. Một vài người con gái đã đến, nhưng rồi lại cũng lần lượt ra đi, bởi không ai có thể chịu được những ước mơ của gã. Những ước mơ đơn giản, bình thường nhưng khó thực hiện được. Gã không kỳ quặc trong cuộc sống, nhưng gã kỳ quái trong tư tưởng. Có thể nói gã là một người đàn ông bươn chải, có nghị lực, vui vẻ và yêu đời. Nhưng lại luôn có những ưu tư khắc khoải, với nhiều ước mơ thật xa vời thực tế. Những người con gái gã yêu hay yêu gã sống lang thang, không gia đình. Ban ngày gã làm việc . Hết giờ gã lang thang khắp nơi trong thành phố, mòn vẹt gót giày trên hè phố, bờ biển… ngôi nhà của gã là cơ quan, giường ngủ là bàn làm việc . Đên khuya gã trở về cuộn tròn trong chiếc mền trên bàn làm việc, thế là một ngày trôi qua. Gã làm thơ, thơ của gã có nhiều màu sắc : Những mong muốn một cuột sống êm đềm, những đắm say, ngơ ngác, đắng cay, tội lỗi…Thơ của gã là lời kinh cầu cho cuộc sống, cho những mảnh thuyền tình đã vỡ và trôi đi.

Một ngày, ngựa hồng mỏi vó. Gã mơ ước một cuộc sống bình yên. Trong đầu óc gã không còn suy nghĩ gì khác hơn là một mái ấm gia đình, gã chán kiếp sống lang thang. Gã ao ước một mâm cơm ấm cúng thay cho những quán cơm bình dân. Đó là năm gã ba mươi lăm tuổi.

Gã gặp lại một số số những người con gái ngày xưa có lần gã đã yêu. Người con gái đến vào thời điểm đúng lúc tâm hồn gã đang trống vắng, và khao khát một cuộc sống gia đình. Hai người quyết định sống chung trong một tích tắc. Gã không mong gì hơn là được gánh trên vai bổn phận và trách nhiệm.

Nhân vật thứ ba trong gia đình ra đời là sợi dây nối liền tình chống, nghĩa vợ. Gia đình gã khá hạnh phúc. Gã không còn làm thơ, không còn mơ mộng. Đời cơm áo quay cuồng, gã chạy ngược, chạy xuôi để đem lại hạnh phúc cho vợ con . Vất vả mà vui, cái hạnh phúc đời thường, bình dị như đi trên một con đường bằng phẳng, không phải lên bãi, xuống ghềnh. Cuộc sống cứ bình thản trôi đi, vợ gã dịu dàng, hết lòng lo lắng cho chống cho con. Bạn bè gã ao ước có được một cuộc sống như vậy. Cho đến khi gã gặp nàng, chỉ sau một năm hạnh phúc.

Gã gặp nàng trong bữa tiệc sinh nhật con một người bạn. Người con gái có dáng vẻ tự tin và kiêu hãnh, cái kiêu hãnh của một người đã gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống. Dáng vẻ bề ngoài không đánh lừa được gã. Gã đọc được những ẩn chứa bên ngoài một cách khéo léo. Đó là một uẩn khúc, một nỗi niềm, cũng có thể là một nghỉ ngơi tạm thời cho một cuộc chạy đua dài hạn.

Nàng gợi lại trong gã một thuở hồng hang với những bước chân phiêu lãng. Con ngựa hoang đã ngủ yên bỗng dưng thức dậy, hí vang trời. Gã mơ thấy những đồng cỏ mùa thu, mơ thấy đêm lộng gió trên ngọn đồi ôm trong tay một người tình cũ. Gã mơ thấy buổi chiều ngồi cô đơn trong một quán cà phê vắng gợi nhớ nụ hôn nào đã mất.

Tiệc tàn, người ban nhờ gã đưa nàng về. Qua trao đổi, gã tìm thấy một góc khuất của tâm hồn tưởng đã ngủ yên; một phần đời đã qua của gã Một chút tiếc nuối, xót xa. Gã trở về với hạnh phúc thường nhật và nén một tiếng thở dài.

Rồi họ lại có những cơ hội gặp nhau. Xung quanh nàng cuộc sống bắt đầu bủa vây bởi những tiếng xì xầm, bàn tán, hồ nghi. Nàng đã bị cô lập trong lễ nghi, phong kiến, dư luận và con người. Đối với gã, cuộc sống bbắt đầu với những xáo trộn trong tâm hồn, có một buổi chiều muộn, ngậm ngùi và cay đắng.

 

3.

Tôi gặp gã trong một buổi chiều mùa đông. Trong một căn phòng ấm cúng, có tiếng đàn, tiếng hát, tiếng cười đuà và có cả một nỗi chán chường trong tôi. Gã có đôi mắt biết buồn, biết cười, biết nói lên những thống thiết, bi ai. Một đôi mắt vừa đắm say, vừa ngơ ngác, vừa êm đềm, vừa sóng gió.

Tôi thân với gã hơn sau một vài lần gặp gỡ. Tôi đọc được những ẩn chứa tâm hồn trong đôi mắt gã. Cuộc sống bắt đầu với những đắng cay và chua chát. Gã vẫn là gã và tôi vẫn là tôi. Định mệnh đã sắp sẵn cho tôi và gã hai lối đi khác biệt torng cuộc đời rối.

 

Tôi vẫn sống cô đơn, đi bên lề cuộc sống cho dù đó là cuộc sống êm đềm và thơ mộng. Thảng hoặc tôi gặp được mình trong ánh mắt gã nhìn tôi, nó chứa chất nhiều nỗi niềm. Mỗi buổi sáng, buổi chiều tôi vẫn cười, vẫn nói. Nhưng có ai biết được có điều gì vỡ vụn trong tiếng cười của tôi.

Bởi gã có tôi trong một định mệnh khắc nghiệt, càng khắc nghiệp hơn khi mà mọi sinh hoạt của cuộc sống vẫn trôi đi thì tôi và gã lại đứng lại ở một gốc cây già nua để cố níu giữ những điều không thực.

Có lẽ gã yêu tôi với một tâm tình sâu kín và một chút bồng bột còn lại của tuổi thanh xuân. Tôi có yêu gã không, tôi không biết, nhưng tôi sợ đôi mắt gã, đôi mắt đánh dấu cho một tai ương sắp bắt đầu.

 

4.

Gã đến với nàng trong một đêm lộng gió, khi mà mọi sinh hoạt nhộn nhịp bên ngoài dường như đã ngừng hẳn. Gã nói yêu nàng, mắt gã ánh lên những tia nhìn dữ dội, có cả sự thống thiết, bi ai. Nàng run rẩy trong tay gã. Gã có vòng tay rắn chắc và đôi bàn tay chai cứng. Những dù vòng tay gã có rắn chắc đến đâu cũng vẫn không che chở được cho nàng, vẫn không ngăn nổi những khắt khe mà định mệnh đã bày sẵn cho nàng và gã.

- Em không tin rằng anh yêu em hay sao?

- Không.

Gã cúi đầu, gã vẫn thừơng cúi đầu mội khi gặp điều gì phiền não. Đối với nàng dù sao khi gã cúi đầu nàng vẫn yên tâm hơn vì không phải nhìn vào đôi mắt của gã.

- Làm sao cho em hiểu bây giờ, anh biết tự anh, anh đã gây nhiều khốn khó thêm cho cuộc sống vốn đã chưa muôn vàn khó khăn. Anh không muốn, nhưng tình yêu tự nó đến.

- Tình yêu automatic, không người lái.

- Em cứ cười cợt vào tâm tình của anh. Tại sao em đến chốn này, tại sao lại có cuộc gặp gỡ muộn mằn giữa chúng ta? (gã muốn hét to lên).

- Anh yêu em để làm gi?

- Anh không biết…

Đôi mắt gã tròn thêm và ngơ ngác, lúc này tự dưng nàng thấy gã thật trẻ con. Một đôi mắt ngây thơ vô tội vạ.

- Để làm gì? Làm sao có thể biết được những gì sẽ xảy ra trong tương lai, cho dù là một tương lai rất gần như ngày mai chẳng hạn. Chúng ta không thể đào hố và tự chôn mình. Cuộc đời luôn là một nuối tiếc dài lê thê mà ở bất kỳ tuổi nào vẫn có thể đếm được những nuối tiếc ấy. Anh hiểu không? bởi đó là cuộc đời, sự đau thương bắt đầu từ lúc chúng ta mở mắt chào đời, bắt đầu cất tiếng khóc…

Sự kiêu hãnh của nàng đã thắng, nàng hát nho nhỏ:

“Màn đêm mở huyệt sâu, mộng đời xin dài lâu, một vì sao lạ rơi, nghe hồn tê tái trên dòng hương khói bay…”

Trên ngọn đồi, gã và nàng chơ vơ trong khoảng không gian lạnh lẽo. Gió mất ngủ gào thiét dưới chân, gào thét trên đầu. Vòng tay gã không đủ ấm trong một đêm lộng gió như thế này. Trăng sáng lồng lộng, gã và nàng như hai hòn đá nhỏ. Ánh trăng cô lập hai người như cuộc đời, như dư luận. Dù cho tương lai gần là ngày mai cũng không làm sao biết trước được.

 

5.

Vợ gã đến tìm nàng trong một buổi sáng trời nắng đẹp. Nàng chỉ mỉm cười khi nghe vợ gã phân tích đúng sai, phải quấy và yêu cầu nàng hãy vì tương lai của nàng, vì cuộc sống và những ràng buộc xung quanh cuộc đời gã.

Hình như mọi người đã thù ghét nàng, mọi người đã nhìn nàng như một thứ hồ ly…

 

6.

Nàng trở về căn phòng bé nhỏ, việc đầu tiên la tư soi mình trong chiếc gương. Người ta thường tự soi lại mình sau những điều lầm lỗi. Vẫn là những nét ngang tàng, bương bỉnh, có một chút kiêu hãnh và chua xót.

Nàng ngủ một giấc dài mệt mỏi, cố gắng quên hết đi những muộn phiền, quên cho bằng hết những gì không muốn nhớ. Việc gì rồi cũng sẽ qua đi, kể cả niềm vui, kể cả nỗi buồn. “Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, nhưng sẽ làm già những người thầy thuốc”. Nàng nhủ thầm như vậy. Cuối cùng nàng tự nghiệm ra một điều rằng: Cứ vấp ngã hoài ta sẽ già đi trước khi có một khái niệm. Dù sao nàng cũng còn yêu đời, yêu cuộc sống và điều quan trọng là nàng còn quá trẻ…

Nàng quyết định xa gã. Sự kiêu hãnh không cho phép nàng tồn tại trong một thế giới khác, chỉ có đau đớn và bi thương. Nàng biện minh bằng một ý nghĩ của lòng kiêu hãnh: Nàng và gã vẫn có thể sống tách rời nhau mà vẫn song phương tồn tại. Giả thiết chỉ có một điểm chung của tấm hồn thì không thể chứng minh được vấn đề gì cả.

Có thể nhiều năm sau đó, nhớ lại câu chuyện ngày xưa, nàng sẽ mỉn cười: Lúc đó sao người ta trẻ thế !.

 

 

 

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật:2012