Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


Thử tinh.

Nhị Tường

 

Vâng, đó là một con chuột cái thành tinh. Đầu tiên, nó bé xíu bằng một trái me hai đốt. Tôi bắt gặp nó lần đầu tiên khi nó uống trộm chút sữa ca cao thừa trên bàn học. Lông nó đen thui và dài, cái đuôi chẻ làm đôi như cái ná , có lẽ nó đă gặp một tai nạn nào đó lúc chào đời. Chính nhờ cái đuôi chẻ ra như chảng ná mà tôi dễ dàng nhận ra nó bất cứ lúc nào.

Nó đă đến từ nơi nào tôi không hề biết và đă  sống “độc thân” đâu đó trong tủ sách của tôi và sống nhờ vào những thức ăn quà vặt thừa tôi để sót lại trên bàn: chuối, bánh ḿ, đường, những thức uống và cũng ăn cả xà bông thơm nữa. Không những thế,  nó c̣n  tha đi một ít thứ  mà tôi không hay biết ḿnh bị mất trộm. Và cứ như thế, nó lớn lên dần theo ngày tháng.

Một  hôm, giữa lúc khuya, tôi nghe tiếng nó “túc” trong hộc giày dép, tôi t́m và đuổi nó ra khỏi pḥng. Sau một lúc yên ắng, lại nghe tiếng nó túc. Tôi chợt nhớ các cụ xưa hay bảo khi chuột túc th́ có tin vui. Thế là tôi buông tha cho nó. Sáng hôm sau, có ông bác ở dưới quê lên cho quà và tiền. Kể ra con chuột cũng đáng thưởng công, nó đă tự thưởng cho nó một quả chuối và đang lôi lệch xệch vào dưới tủ. Đến lúc đó tôi mới nhận ra rằng nó đă khá lớn, không c̣n như một trái me hai đốt nữa mà to như một con chuột cống , vẫn cái đuôi chẻ đôi lúc này trông càng rơ rệt hơn. Bác tôi thấy nó liền bảo “đập chết đi”, dường như nghe được nó cong đuôi chạy tuốt vào gầm giường...

Thế rồi nó bặt tăm, hơn một tháng trời tôi không hề thấy nó, những mẩu bánh vụn trên bàn vẫn c̣n nguyên, chuối và xà pḥng thơm cũng không bị mất trộm nữa.Tôi cũng quên bẵng nó. Bỗng dưng nó xuất hiện và nặng nề hẳn, “à có lẽ  lâu nay mày đi “theo trai” “ Tôi nghĩ thế . Nó ăn cắp đồ ăn nhiều hơn lúc trước .

Một hôm, em trai tôi đi t́m đôi giày , mới phát hiện một lũ chuột con đỏ hỏn, loi ngoi, kêu chít chít trong tủ giày. Thế là em tôi dùng kẹp gắp than, gắp từng con một tẩm dầu lửa và đốt một cách thích thú, Đêm hôm đó , con chuột mẹ về  không thấy bầy con, nó đă điên cuồng t́m kiếm khắp nơi. Tuy chẳng ưa ǵ nó nhưng tiếng nó rên rỉ ( những tiếng rít nho nhỏ) làm tôi cũng xót xa.Có hủ bơ thừa tôi cố t́nh để ngỏ nhưng vẫn không thấy dấu tích nó động đến. Hậu quả là hôm sau, áo quần của em tôi bị cắn tơi tả, từng cái một đều lủng lỗ. Em tôi càng quyết tâm tiêu diệt nó hơn. Nhưng rồi nó lại bặt tăm sau lần đó.

Một thời gian sau nó lại trở về chắc chuẩn bị cho lần sinh nở tiếp theo , lần này nó chọn kho đồ cũ sau nhà làm tổ ấm. Khi phát hiện ra không hiểu sao tôi lại không giận mà thương nó quá, v́ lần sinh nở đầu nó đă bị chết cả bầy con, lần này th́ cũng không biết được số phận của ḿnh ra sao, nghĩ vậy tôi lại để cho nó một chút thức ăn thừa gần nơi nó ở. Ban đầu nó không ăn, chắc sợ mắc phải bả chuột, măi sau nó lại ăn và đôi lúc lại dắt cả bầy con ra ăn nữa.

Tết đến,  mọi người đua nhau làm bánh bông lan ,tôi cũng thức khuya làm bánh , không ngờ sau một đêm ngủ dậy , tôi thấy ở chân giường có một đống bánh bông lan , tôi hốt hoảng đi t́m thúng bánh ḿnh vừa làm hôm qua , lạ quá, vẫn c̣n nguyên, c̣n bánh này,  con chuột đă tha từ nhà người khác về cho tôi. Có lẽ v́ nó thấy tôi đă thức khuya để làm loại bánh này. Tôi cho tất cả vào thùng  rác. Ai mà ăn được thứ bánh ấy?. Đêm hôm sau, ngay dưới gầm bàn tôi là một xấp vải đen. Lại là quà của con chuột rồi, không biết nó tha ở đâu mà đem trả, tôi mang ra cho bà gánh nước cạnh nhà.

Ngày tôi đi lấy chồng , trước hôm rước dâu,  một ổ  bánh cưới 3 tầng  được đem về. Đêm ấy, con chuột đă kéo cả họ hàng ra quậy nát ổ bánh, kem bê bết khắp nền nhà. Aùo dài cưới bị cắn rách ở bên tay áo. Mặc cho những sự cố ấy, đám cưới vẫn tiếp tục. Pḥng tôi được khóa lại, tôi xách vali lên xe hoa không quên dành lại cho con chuột một hũ gạo nhỏ không đậy nắp.

Một tuần sau, tôi cùng chồng trở về nhà cũ , tim thắt lại khi nghe em trai tôi báo tin đă tiêu diệt một con chuột cái lớn, cái đuôi chẻ làm đôi. Tôi vào pḥng, hủ gạo vẫn c̣n nguyên, tôi buồn bă đậy nắp lại. Đêm đó, khi đang ngủ, tôi bỗng nghe có tiếng ǵ đó rất quen thuộc, tôi trở dậy , chẳng thấy ǵ ngoài hủ gạo bị bật nắp. Bên trong là một tờ vé số , sáng hôm sau tôi t́nh cờ ḍ thấy tờ vé số trúng 30.000 đồng 

5/12/1995

 

        

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003