Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


LỄ HỘI HOA

- Đào Thị Thanh Tuyền - 

 

1. Mùa lễ hội thứ nhất kế hoạch của nhóm bị phá vỡ chỉ bởi một lư do mới nghe ra th́ có lư, nhưng ngẫm lại thấy … lăng xẹt: Tuấn và Hương giận nhau! Nhóm bốn người, có hai người ngoảnh mặt làm sao vui, một con ngựa đau cả tàu chê cỏ huống chi đến hai con ngựa cùng “đau răng” (ê ẩm)! Nghĩ lại, đời có bao ngày vui mà cứ măi giận hờn – lăng nhách! Mất công Thành năn nỉ ông anh cả tháng mới mượn được chiếc Jolie, chuẩn bị cả tuần lễ củi lửa, xăng, nhớt … Cuối cùng xôi  hỏng bỏng không! Buổi tối Linh nằm nhà coi TV. Thấy cả muôn hồng nǵn tía hoa là hoa, đâm ra tức Hương tánh hay hờn, hở chút là dỗi, và bỗng dưng thấy … tội nghiệp cho Tuấn, bao năm sống chung với … ơng ẹo.

 

2. Mùa lễ hội thứ hai, Thành tậu được chiếc Everest - cũ người mới ta. Hết sạch bao nhiêu năm đi làm công ty nước ngoài. Lần này Thành la lớn với cả hội: “Có giận nhau th́ ráng làm ḥa sớm. Đừng để đến giờ chót làm cụt hứng nghen!”. Cả tuần, cứ hết giờ làm việc Thành lại chui vào ga–ra h́ hục với chiếc xe,  mặt mũi lấm lem, gắn cái này, thêm cái kia, chỉnh thứ nọ….

Và cái giờ “hoàng đạo” cũng đến. Thứ bảy, xong bửa cơm trưa văn pḥng cả nhóm ba lô lên đường. Lái xe tất nhiên là Thành, Tuấn ngồi  ghế trước giữ trọng trách làm cho Thành không buồn ngủ và “canh giùm mấy thầy bắn tốc độ” - Thành nói. Phía sau là Hương và Linh, có nhiệm vụ bóc trái cây, tiếp bánh kẹo, nước khoáng … cho phía trước. Vừa đi, vừa nghỉ, vừa.. tiếu lâm lên đến thành phố hoa là lúc cao điểm của những chiếc xe hoa tiến vào khu lễ hội. Cả rừng người và hoa rùng rùng, nhảy múa. Rộn ràng, náo nức! Nh́n đâu cũng thấy hoa, hoa trên đồi, hoa trên vỉa hè, hoa trước nhà, hoa trên dốc, hoa trước mặt, hoa sau lưng….

Chiếc xe của Tuấn nhích từng chút, len giữa người và xe và hoa đến khách sạn mất cả tiếng hơn. Nhận pḥng, tắm rửa qua loa, cả nhóm kéo nhau xuống phố t́m thứ ǵ bỏ bụng. Đường chật như nêm, quán nào cũng nghẹt người. Kiếm được một chỗ ăn thật quá nhiêu khê! Hương và Linh sợ không t́m được chỗ tốt trên khán đài nên đưa ra sáng kiến mua bánh ḿ vào lễ hội vừa ăn vừa xem, một công đôi việc được sự đồng thuận  nhanh (khó mà tạo được tiếng nói chung như thế này!)

Phố ken dày áo len, người người vội vă như chiều ba mươi tết. Từ trên dốc nh́n xuống lộn xộn đủ màu sắc và âm thanh. Hoa mắt, rối tai! Trời lạnh nhưng ai cũng thấy nóng. Tại hàng rào chắn bảo vệ vào khu vực lễ hội hỗn loạn bởi sự chen lấn xô đẩy. Tuấn thuộc tuưp người thích tiện nghi và mau nản đưa ra ư tưởng bỏ cuộc đầu tiên :

- Vất vả quá! Về khách sạn coi TV cho rồi!

Linh nh́n bao quát không gian chật chội xung quanh. Một người chồng cơng vợ cũng ráng chen vào. Những ông bố, bà mẹ có em bé ra sức bảo vệ cho con ḿnh được an toàn trong ḍng người  dạt xô ấy. Thành bàn:

- Ngồi đâu đó uống nước, ăn bánh ḿ rồi tính tiếp.

Chẳng t́m được một chỗ ngồi nào khả dĩ, cả bọn chồm hổm trên vệ đường nạp năng lượng vào bao tử. Khi mấy ổ bánh ḿ được thanh toán hết. Hương đưa ra sáng kiến vào hội chợ. Và thế là bốn người kéo nhau đi.

Sà vào hàng quần áo, Linh mua cho mẹ tấm khăn choàng. Thành mua cho em gái chiếc áo cổ lọ và mẹ một cái áo len…. Cứ thế cho đến khi hai tay xách đầy những chiếc bị. Thành và Linh lạc Hương và Tuấn lúc nào không biết.

Cuối cùng Thành và Linh cũng chen t́m được một chỗ ngồi trên khán đài. Gió lộng tứ bề. Chưa bao giờ Linh cảm nhận cái lạnh như vậy. Tai Linh ù đi v́ gió. Cái lạnh làm cho cô phân tâm với những màn  tŕnh diễn rất ngoạn mục trên sân khấu. Quá nửa chương tŕnh cô run lập cập. Thành lôi chiếc áo len mới mua choàng cho Linh nhưng cô vẫn không hết run. Thế là tất cả những ǵ có trong túi vừa mua ở Hội chợ được lấy  hết ra sử dụng. Vớ, mũ, khăn choàng … Cả hai nh́n nhau cười như con nít không hiểu những thứ trang phục trên người bây giờ là thời trang ǵ nữa. Cuối cùng không chịu nổi gió lạnh Linh  kéo Thành đứng lên rời khỏi khu lễ hội bỏ lại sau lưng giọng hát của cô ca sĩ  và màn múa minh họa mà Linh  rất thích.

Đêm đen tuyền, khô ráo và lạnh buốt. Con dốc đổ về phố hun hút hàng cây. Thành phố mờ tỏ ánh đèn, những mái nhà lô xô bên dưới con dốc, những mảng sáng tối chập chờn xao xuyến. Thành choàng tay qua vai Linh hỏi cô có  lạnh không. Bất giác Linh rùng ḿnh, cô cảm thấy ḍng máu đổ về tim có cục nghẹn vô h́nh nào đó rồi thoáng qua nhanh. Ḍng người từ dưới lên và từ trên xuống như những đàn kiến kéo đi t́m thức ăn. Bước chân hai người cứ thế mà đi, đi măi. Linh không nhớ ḿnh đă qua bao con  đường, bao con dốc. Đến khi đôi chân mỏi nhừ, Linh níu Thành ngồi xuống vệ đường th́ vừa lúc  thấy Hương và Tuấn đi đến. Thành phố nhỏ vô cùng, không hẹn mà cùng gặp, cả bốn ngồi xuống bờ cỏ. Hương đêm từ một khu vườn nào đó tỏa ra không gian lạnh và khô một mùi ngai ngái, nồng nồng. Linh nh́n lên bầu trời đen, một biển hằng hà lấp lánh. Đêm tinh khiết và nồng nàn. Chẳng ai nói với ai câu nào cho đến khi Hương đề nghị đi tiếp lên trường đại học. Đă khuya lắm nhưng thành phố vẫn c̣n nhộn nhịp bởi lễ hội. Và như thế, bốn người lại tiếp tục cuốc bộ qua những con dốc dài. Trời lạnh chẳng ai thấy mỏi chân. Đi có mục đích mà như vô định bởi chẳng biết đích đến để làm ǵ.  Đến khi những chỏm mái nhà cao trong khuôn viên trường đại học hiện ra trong tầm mắt cả bọn lại kéo nhau  trở về. Đêm chuyển sang ngày mới.  Vậy là hết một đêm khai mạc lễ hội không như háo hức, trông đợi. Sương xuống làm ẩm mái tóc và bước chân mọi người như trĩu nặng hơn. Linh cảm giác hai cánh mũi ḿnh tê buốt. Đôi bàn tay lạnh đến nỗi cô không nắm lại được. Thành hỏi Linh có lạnh không và nắm lấy tay cô bóp nhẹ. Hơi ấm lan truyền vào cơ thể khiến Linh rùng ḿnh lần nữa.

Cho đến khi về tới khách sạn, thả người xuống tấm nệm êm và chui vào tấm chăn dày, “Lần đầu tiên trong đời mới biết thế nào là hạnh phúc!“. Nói với Linh câu đó xong, Hương ch́m ngay vào giấc ngủ. Linh c̣n thao thức một chút, cô nhớ đến cái choàng tay qua vai của Thành, cô thấy vạt hoa quỳ vàng rực thung lũng, có những con thú kết hoa đang nhảy múa và từng đàn bướm chập chờn.  Trên mặt hồ nước rộng có cũng có những chú  ong kết hoa vàng, những đóa cẩm tú cầu màu hồng  lung linh, lung linh. Và có cả một thảm cỏ xanh nối đuôi nhau thành sóng đến tận chân đồi, ở đó có một vườn hồng dày đặc quả; những quả hồng đính vào cành cây khô như những vật trang trí cây thông noel. Thấp  thoáng một nụ cười quen thuộc và ấm áp. Có đống củi khô vừa được đốt lên  tỏa ra mùi nhựa thông thơm nồng. Đối với Linh có lẽ đó là một giấc mơ đẹp nhất trong cuộc đời. Hoa và mộng, thực và ảo đan xen nhau lung linh, huyễn mộng.

Sáng hôm sau, dù ê ẩm đôi chân nhưng cả bốn người cùng háo hức dậy sớm gọi nhau tranh thủ đi cho hết ngày chủ nhật để chiều về lại Sài G̣n.  Đứng trên đồi cao nh́n xuống thung lũng tràn hoa trong khu triển lăm.  Thành kêu Tuấn chụp anh và Linh vài kiểu. Chiếc áo khoác màu đỏ của Linh như rực rỡ hơn giữa muôn hồng ngh́n tía. Linh nghe Thành nói thật nhỏ bên tai ḿnh : “Ghi lại để làm kỷ niệm”. Câu nói  nghe hơi “sến”  và có vẻ mang chút hơi hám của sự chia tay. Linh ngước lên nh́n, cô thấy đôi mắt Thành trong veo, sáng ngời nhưng ẩn chứa một khao khát về một điều ǵ đó có vẻ xa vời tầm tay với, có thoáng chút buồn và da diết thế nào!

Trời đang đẹp bỗng đùng đùng đổ mưa ầm ào, bàng hoàng, thảng thốt. Linh thật sự lạc mất mọi người khi cô vội chạy vào trú trong một gian nhà hoa. Mưa ào ạt hết cơn này đến cơn khác, trắng xóa trên tầng cao mênh mông. Trong chốc lát khu nhà mấy trăm mét vuông như nêm bởi người, và ướt át bởi ai cũng mang theo vào một chút nước. Những tiếng trầm trồ và những tiếng trả giá giáng phũ phàng xuống những chậu hoa rất đẹp. Linh đi dọc theo dăy hàng hoa, đủ mọi loài hoa được tỉa tót, thúc bón kỹ lưỡng lướt qua mắt cô. Liệu những chậu hoa này sẽ tồn tại được mấy ngày khi mang về Sài G̣n? Linh dừng lại gian hàng Ikebana. Mấy chàng thanh niên người Nhật đang ra sức biểu diễn nghệ thuật cắm hoa truyền thống của xứ sở ḿnh. Những cánh hoa b́nh thường dưới bàn tay phù thủy bỗng chốc ngự trị sáng rỡ trên những lọ hoa có kiểu dáng rất lạ. Linh bị cuốn hút vào đó rất lâu cho đến khi cô giật ḿnh v́ một bàn tay đặt lên vai : “Họ tự hào cũng phải nhỉ?”. Thành đứng bên cô lúc nào. Cả hai đứng lại b́nh phẩm một vài tác phẩm vừa mới hoàn thành, rồi kéo nhau đi. Mưa vẫn c̣n nặng hạt, rầm rào trên mái tôn. Gió thổi thốc từng cơn mang theo bụi nước li ti làm tăng thêm cái giá lạnh. Thành lấy di động bấm gọi Tuấn và Hương. Đường truyền  tắc nghẽn, chỉ có  tiếng ̣ í e. Mọi liên lạc đă bị phong toả bởi mưa, bởi không gian hạn hẹp của gian nhà. Mưa  này có khả năng kéo dài đến quá trưa. Thành  nh́n đồng hồ tay và anh quyết định chạy băng qua bên kia  đường mang về hai chiếc áo mưa. Hai người rời khu vực triển lăm trong lúc mưa và gió giằng xé nhau, lạnh buốt.

Người tính không bằng trời tính. Hết một mùa lễ hội không như mong muốn.

 

3. Mùa lễ hội thứ ba,  Sàig̣n se lạnh và ẩm.  Sắp đến Noel nhưng sao những cơn mưa cứ tạt qua thành phố sụt sùi. Thời tiết luôn đột ngột và bất ngờ, sớm nắng, chiều mưa như thế! Nhóm bốn người không tồn tại như địa chỉ một trang web duy tŕ một thời gian ngắn rồi mất. Thành bỏ cuộc  chơi đầu tiên khi một ngày anh rủ Linh vào quán cà phê quen thuộc và đưa cho Linh coi  mấy giấy tờ cần thiết cho một chuyến đi xa: “Ba năm không biết có học được ǵ không, nhưng cứ phải đi”. Hương và Tuấn là một sự chia tay ắt có và hơi muộn màng. Bao nhiêu năm mâu thuẫn này chồng thêm mâu thuẫn khác, níu kéo làm ǵ để khổ đời nhau. Hương nói với Linh như thế rồi cô chuyển công ty khác, cuối cùng cũng kiếm được một suất học bỗng đi Hà Lan mà theo lời cô nói chỉ v́ nó là xứ sở của hoa.   Tuấn sau đó cũng  rời công ty. Ba chiếc bàn làm việc trong pḥng có ngay ba người khác điền vào chỗ trống.  Chỉ ḿnh Linh ngồi lại, thỉnh thoảng  bước đến khung cửa sổ nh́n xuống  đường, khối h́nh góc cạnh quen thuộc của ngôi nhà thờ và cái bùng binh luôn có những chiếc xe ṿng quanh kéo lê trong suy nghĩ của cô một nỗi buồn. Ba năm qua vèo nhưng quá nhiều thứ  để nhớ.  Mọi điều đến rồi đi,  ngôi nhà thờ dưới kia đă chứng kiến biết bao biến cố lịch sử  và vẫn âm thầm tiếp tục trong vai tṛ làm nhân chứng. Kể cả những lần cô và Thành cùng đứng bên khung cửa sổ này nh́n xuống, cùng trầm trồ về khối kiến trúc quá hoàn hảo và tấm thảm xanh hiếm hoi ngự trị giữa ḷng thành phố. Linh nh́n thấy hai cây thánh giá nhỏ xíu đậu trên hai khối chóp cao sao mà  buồn và cô đơn quá!

Buổi chiều về nhà sớm Linh bật máy vi tính và để online. Cô hy vọng gặp ai đó để chia sẻ những cảm nhận về một lễ hội. Chẳng có ai online trong một buổi chiều gần hết năm tiết trời ráo rẻ và se lạnh như thế này. Thời tiết này không phải để ôm chiếc máy vi tính mà là dạo phố hay đi đâu đó. Dù nhớ da diết cái lạnh  của Đà Lạt năm ngoái, nhưng giờ đây Linh không thể nào h́nh dung lại được nó đă lạnh như thế nào. Chương tŕnh thời sự trên TV đang phát những tin tức về lễ hội sắp khai mạc.  Khúc phim quay cận cảnh những đóa cẩm tú cầu, rồi cả đồi hoa quỳ vàng rực đến nôn nao. Linh bỗng cảm giác có mùi nhựa thông  lẩn quất đâu đây. Cô bỗng triết lư, phải chăng những mối t́nh đẹp luôn có những cuộc chia tay buồn bă?  Mimosa, anh đào, quỳ vàng đang nở rộ  nhưng sao cô bỗng thấy buốt xót, ngậm ngùi.

Chuông điện thoại bỗng vang lên những hồi giục giă.  Với tay lên đầu giường,  áp ống nghe vào tai một giọng nói trầm và ấm  vọng về từ rất xa:

- Anh đang ngồi ở một quán cà phê  trên phố. Giờ là buổi sáng và trời đang rất lạnh  dù nắng rất đẹp.  Đà Lạt đang lễ hội hoa phải không em?

Linh nghe tiếng ghi-ta gần sát và thảng hoặc có tiếng xe chạy ào qua rất nhẹ. Thành nói :

- Em có nghe tiếng đàn của anh không? Anh nối máy cho em nói chuyện với Hương.

Ở ba đất nước thuộc ba châu lục khác nhau họ hội tụ qua dịch vụ conference call(*). Thành đang vào đoạn  điệp khúc,  lời tự t́nh của một thiếu nữ đang yêu. Tiếng ghi ta nghe nhỏ và rời rạc.  Hương nói cô đang ngồi ngoài vườn chăm sóc mấy chậu hoa để nhớ về mùa lễ hội năm ngoái.  Cô kể với Linh chuyện học hành và có lúc cả hai cùng im lặng  nghe tiếng đàn của Thành.   Linh nghe có niềm hy vọng, nỗi nhớ và có cả một trời chan chứa yêu thương, đôi lúc phảng phất một chút bi quan.  Thành đang theo đuổi ước mơ được học, được chơi đàn ở một phương trời xa lắc.   Chàng lăng tử và giấc mơ  quá lăng mạn! Đối với Linh đó là quá đủ. Dù có mơ mộng đến đâu, chưa bao giờ Linh nghĩ  Thành là một bến đỗ b́nh yên.

Tiếng đàn khoan thai, chậm răi vào đoạn kết thúc, có những âm thanh dồn nén, ức chế của sợi dây đàn bị chận. Thành nhắc:

- Thẻ điện thoại của Thành c̣n 3 phút nữa.

Linh nh́n lên màn h́nh TV trước mặt. Những chiếc xe đạp hoa đang  đi qua khán đài, những tà áo dài trắng ẩn hiện trong màn múa hoa đủ màu sắc. Lễ hội  bắt  đầu cùng lúc với tiếng ngắt tút tút trong điện thoại. Linh bước ra ban công nh́n xuống đường. Phố dưới kia lóng lánh trăm ngàn sắc màu, những cây thông nhấp nháy trong các cửa tiệm nôn nao đón chờ Giáng sinh - mùa của b́nh an và hy vọng. Cao nguyên đang vào mùa dă quỳ.  Màu hoa của nỗi nhớ. Mênh mang. Ray rứt! Nơi đây chẳng bao giờ thấy hoa quỳ vàng để biết một mùa mưa đă qua, mùa đông đă đến và mùa xuân sắp về.  Từ tiệm băng đĩa bên kia đường một giai điệu tha thiết, ngọt ngào ḥa lẫn trong không gian sắc màu cuối năm một bài hát đă cũ  đoạn điệp khúc mà Linh biết rất rơ có một nốt thăng và một nốt giáng cùng một nốt xuống trầm đột ngột: “Buồn hoài chi ta ơi, nơi ấy hoa vàng cho đẹp mùa sang. Đường ḿnh qua lúc nào, giờ bước âm thầm, t́nh bỗng dâng trào…..”.  Những con đường, góc phố, cao nguyên và mùa lễ hội đi qua như tất cả những ǵ đă đến cũng đều đă đi qua….

 ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

(*)  Nói chuyện qua điện thoại trực tiếp một lần với nhiều người ở những nơi nhau. 

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 13/12/2006