Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


NƠI KHÔNG CÓ ĐÊM.

- Đào Thị Thanh Tuyền -    

 

Anh đọc lại một lần cuối hồ sơ bệnh án rồi đẩy chiếc ghế đứng lên, bước ra ngoài. Đứng trước cửa pḥng, anh hít một hơi thật dài, mùi nước javel quen thuộc ùa vào mũi len lỏi tràn xuống lồng ngực. Anh ưỡn người, vươn hai tay ra sau, rồi chậm răi đi về phía cuối dăy hành lang nơi có khung cửa sổ. Hành lang phía ngoài có một người đàn bà đang áp sát mặt vào khung cửa kính, nh́n anh với một tia nh́n khắc khoải nhưng chứa đầy hy vọng, như đặt hết niềm tin vào anh. Anh đứng rất lâu nơi khung cửa sổ nh́n xuống đường, ḍng xe cộ ngược xuôi tấp nập bên dưới. Tiếng động cơ, tiếng c̣i xe vọng lên, ŕ rào như những con sóng nhỏ đang vỗ đều đặn vào bờ. Phía trước mặt anh, hoàng hôn hắt lên nền trời một màu vàng cam. Anh nh́n măi những đường nét ở phía chân trời cho tới khi nó mờ dần đi nhường chỗ cho đêm xuống rất nhanh. Đèn đường chớp chớp rồi hàng loạt chiếc bóng sáng lên soi rơ ḍng xe cộ đang dạt xô, chen lấn. Phía bên tay phải anh là biển, những ngọn đèn li ti in trên vùng bóng đen. Núi, trời và biển đă ḥa thành một khối. Một loạt cao ốc đèn đuốc sáng trưng như vành đai phân biệt đất liền và biển. Xích vào trong là khu vực dân cư với những khu nhà cao thấp khác nhau được xác định bằng ánh sáng đèn màu vàng, màu trắng tạo cảm giác lô nhô, không thứ tự. Có tiếng nhạc thật to phát ra từ tiệm thu băng bên kia đường, lộn xộn và đứt quảng những bài hát không chắp nối được với nhau. Chắc là người ta đang thử máy, anh nhủ thầm như vậy. Trước mặt anh là tháp chuông nhà thờ với những hàng dây đèn nhấp nháy kéo dài từ đỉnh xuống chân núi. Hàng chữ “Ngàn năm mới” đủ màu sắc rực rỡ nổi rơ lên trên nền trời đen. Đây là ngôi nhà thờ lớn và đẹp, tọa lạc trên một ngọn núi nằm ngay trung tâm thành phố. Đứng ra xây cất nơi này là một linh mục người Pháp. Người ta đă dùng năm trăm trái ḿn để san bằng diện tích mỏm núi hơn bốn ngàn mét vuông, dựng nên một ngôi nhà thờ và khu vực nhà xứ hơn một ngàn mét vuông. Phải mất năm năm mới xây dựng xong cơ sở hạ tầng, từ mở con đường lên nhà thờ, hoàn thành năm mươi ba bậc thang, xây cất công tŕnh chính, lắp đặt hệ thống điện nước ….. Toàn bộ nhà thờ được xây bằng đá từ con đường đi lên cho đến tháp chuông. Và đến tám năm sau ngôi nhà thờ mới có một cấu trúc hoàn chỉnh như bây giờ: ba tháp chuông, diện tích lát đá hơn bảy trăm mét vuông, hơn hai mươi ngàn viên đá lót đường và sáu trăm viên đá viền (bordure). Những ư nghĩ của anh bị cắt đứt khi anh nh́n thấy một chiếc xe buưt dừng lại, thả xuống đường những bộ đồ màu xanh rồi vội vă tản đi.

Nơi anh đứng là tầng bốn của ṭa nhà năm tầng. Khu vực cầu thang chính giữa ngăn cách pḥng mổ và khu hồi sức. Ở đây có ba pḥng mổ, hầu như rộn rịp hàng đêm, không có đêm nào dưới mười ca mổ. Tối nay anh trực pḥng mổ chấn thương. Bây giờ chỉ là lúc bắt đầu cho một ngày dù ca trực của anh hôm nay từ bảy giờ sáng. Thường sau mười giờ, hai pḥng rộn rịp nhất là pḥng mổ chấn thương với những nạn nhân của các vụ đụng xe, đâm chém và pḥng mổ sản. Một sự mâu thuẫn của cuộc sống tồn tại bao đời nay là con người ta thường chọn ban đêm để sinh ra đời hay làm điều phi pháp, mờ ám. Một đêm có thể b́nh yên nhưng cũng có thể đầy sóng gió. Anh chầm chậm bước quay trở lại khu vực pḥng mổ. Dăy hành lang sâu hun hút có ánh đèn điện màu vàng dịu mắt đang tŕu mến ôm gọn bước chân và cả con người anh, thân thuộc lắm đă từ bao năm nay. Bóng anh hắt xuống nền gạch thật bóng, màu vàng kem nghiêng nghiêng, xiên xẹo và ngắn ngủn.

Tối nay anh bắt đầu một ca mổ với một bệnh nhân là một phụ nữ, hai mươi lăm tuổi, nạn nhân của một vụ bạo hành, bị chồng đánh vào đầu, bất tỉnh, đưa vào cấp cứu, được chỉ định mổ. Gia đ́nh bệnh nhân chỉ có một mẹ già và hai người hàng xóm đang dơi nh́n theo anh từ lúc anh bước ra khỏi pḥng. Người mẹ có một đôi mắt chứa đầy sự chịu đựng và nhẫn nhục, một đôi vai xuôi xị gánh trên đó một cái lưng đă c̣ng; có những vết hằn của năm tháng khắc lên khuôn mặt tựa như những vết đục sâu của một nhà điêu khắc cố t́nh thể hiện lên tác phẩm mọi đau khổ, tai ương của cuộc đời để bắt con người phải gánh chịu. Khi anh quay trở lại, người mẹ nh́n anh như muốn nói điều ǵ đó. Anh khoác tay, ra dấu tỏ ư nói hăy yên tâm, rồi bước vào khu vực pḥng mổ. Tại đây anh sẽ thay áo, thay mũ, rửa tay; có người cột dây áo blouse cho anh, mang vào tay anh hai chiếc găng tay đă vô trùng và chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho anh. Cánh cửa tự động khép lại sau lưng anh, bỏ lại đàng sau một người mẹ già đang chờ đợi và có thể đang cầu nguyện, đang dồn hết tâm trí vào bên trong kia. Phía sau cánh cửa màu trắng đục, có ánh đèn sáng trưng in lờ mờ h́nh bóng những con người đi, lại đang làm nhiệm vụ đem sự sống trở lại cho mọi con người, kể cả những người cố t́nh muốn chối bỏ cuộc đời nữa.

Người phụ nữ ch́m sâu vào giấc ngủ sau mười phút gây mê, hai kỹ thuật viên gây mê đang theo dơi nhịp tim và huyết áp. Tất cả đă sẵn sàng. Kíp mổ hôm nay có bảy người, hai kỹ thuật viên gây mê, ba dụng cụ viên và hai bác sĩ. Anh là bác sĩ chính và cô như đă từng bao năm nay, vị trí của cô luôn ở bên cạnh anh, đặt vào bàn tay anh chính xác những dụng cụ cần thiết phục vụ cho ca mổ ở tất cả mọi công đoạn. Nhiệm vụ của cô là theo dơi diễn tiến của ca mổ, phải luôn hiểu ư anh. Có thể sẽ dẫn đến sai sót lớn, hay có thể đổi cả một tánh mạng con người nếu chỉ cần một sự sơ ư nhỏ của cô. Khi cô đặt dao mổ vào tay anh, đêm ở đây thật sự bắt đầu.

*

Anh có một thời niên thiếu cơ cực. Cha mẹ anh mất sớm năm anh ba tuổi, anh sống với bà nội và gia đ́nh người chú khắt khe. Năm mười tuổi, anh đi học may, vừa học, vừa làm. Mười bốn tuổi anh bắt đầu lănh được những đồng tiền do công sức lao động bỏ ra. Và cũng năm mười bốn tuổi, anh bước những bước đầu tiên đến lớp học ban đêm, bắt đầu từ bài học vỡ ḷng. Nỗ lực ba năm ban ngày với mũi kim, đường chỉ, ban đêm với trang sách, ánh đèn, con chữ, anh tốt nghiệp tiểu học, rồi vào trung học có số tuổi khai sụt đi rất nhiều so với vóc dáng bề ngoài. Những năm miền Nam nóng bỏng không khí chiến tranh và bắt lính, anh t́m đến thành phố đông và ô hợp nhất nước để theo đuổi việc học bằng công việc của một người thợ may. Hai mươi lăm tuổi, anh đạt được ước nguyện to lớn nhất của cuộc đời: thi đậu vào đại học y khoa. Bảy năm sau đó, anh ra trường là lúc đất nước đang bước vào giai đoạn khó khăn nhất của những năm sau giải phóng. Anh được phân công về một bệnh viện miền núi. Đối với anh, được sống và làm công việc ḿnh yêu thích th́ miền ngược hay miền xuôi không quan trọng. Tại đây, anh đă có những năm tháng sống với những con người cực kỳ nghèo khổ, đầy bệnh tật. Chuyên khoa là một bác sĩ mổ xẻ, nhưng anh lại thành công khi chữa trị những căn bệnh hiểm nghèo về nội khoa. Sau này, mỗi khi có dịp kể với ai đó khoảng thời gian này, anh luôn luôn tự hào rằng đây là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời và anh vẽ lại bức tranh quá khứ bằng những nét thật hùng tráng với những gam màu thật sống động. Con sóng cuộc đời đưa đẩy chiếc thuyền vận mệnh của anh. Năm năm sau đó, anh được điều động về thành phố và được trả về đúng chuyên môn. Bàn tay của anh có dịp thi thố tài năng, với những động tác luôn chính xác, không bao giờ thừa, không bao giờ thiếu. Từ vị trí một bác sĩ b́nh thường, anh được cất nhắc dần lên nhiệm vụ một bác sĩ trưởng khoa, luôn đảm nhận những ca mổ khó khăn và phức tạp. Người bệnh chỉ cần nghe nói đến tên anh là bác sĩ chính của ca mổ, họ đă thấy bệnh t́nh thuyên giảm đi phần nào. Chính tại đây, người đầu tiên anh gặp được là cô. Lúc ấy cô vừa mới ra trường, được phân công làm việc chung với anh. Cô làm việc tận tụy,chăm chỉ và luôn biết học hỏi để nâng cao tŕnh độ. Cô tuân lời anh như một cô học tṛ học giỏi luôn biết vâng lời thầy giáo. Tuy nhiên, có một lần duy nhất cô lắc đầu trước lời ngỏ của anh bằng một cái nh́n vừa buồn bă, vừa tiếc nuối, và h́nh như có long lanh giọt nước trong đôi mắt to nhưng dịu dàng vô cùng. Sau đó, anh lập gia đ́nh với một đồng nghiệp. Bởi tuổi đă lớn, anh không thể chần chừ, điều anh cần là một mái ấm gia đ́nh, một người vợ và những đứa con xinh xắn. Vợ anh là một bác sĩ sản khoa, cô có pḥng mạch riêng để anh toàn tâm, toàn ư cho sự nghiệp. Cuộc đời anh bắt đầu như một chiếc xe mới đi trên con đường láng nhựa, không hề vấp phải một cái ổ gà hay cũng như không hề vướng phải một cây đinh. Anh bận bịu với công việc ở bệnh viện, nghiên cứu, học hành. Chỉ trong ṿng năm năm anh lấy được hai tấm bằng thạc sĩ và tiến sĩ. Anh đă không c̣n th́ giờ chú ư đến cô từ ngày rất xa đó dù họ luôn sánh đôi nhau trong công việc. Đối với cô, chẳng có sự thay đổi nào so với cuộc đời của một cỗ xe chỉ có đường đi lên dốc ngon lành như anh. Đôi khi anh cũng có một vài thắc mắc về cô, nhưng tuyệt nhiên, chưa bao giờ anh tự t́m một lời giải đáp. Măi dạo gần đây, anh phát hiện h́nh như trong mắt cô có một nỗi buồn sâu thẳm như ẩn giấu một nổi niềm. Anh nhận thấy mắt cô có nhiều quầng thâm hơn, nhưng tất cả cũng chỉ là những ư nghĩ thoáng qua. Cô không phải là điều anh bận tâm, cũng giống một người chồng hầu như ít khi nào cảm nhận được sự hiện diện của người vợ hàng ngày vẫn luôn sát bên ḿnh. Anh cần ở cô như một tiện nghi trong công việc, và tất cả chỉ có thế.

Người phụ nữ vừa tỉnh được chuyển sang khu vực hồi sức là đến ca mổ thứ hai. Bệnh nhân là một thanh niên c̣n trẻ, tai nạn xe cộ, chấn thương đầu và mặt. Anh đọc kỹ tấm phim chụp và hồ sơ bệnh án. Cũng vẫn là kíp mổ trước, đối với mọi người tất cả đều b́nh thường, đều là những công việc một ngày như mọi ngày của cỗ máy, khi đóng công tắc điều khiển là bắt đầu hoạt động. Trong căn pḥng lúc này chỉ có tiếng lách cách của dụng cụ và thỉnh thoảng có tiếng ra lệnh của anh. Chín con mắt đèn vẫn kiên nhẫn cùng anh dồn hết tâm trí vào hộp sọ của bệnh nhân đang được mở, chờ bàn tay khéo léo và tài hoa của anh đưa trả những thay đổi do chấn thương về vị trí ban đầu, anh không hề có cảm giác bàn tay của cô tối nay đặt chiếc pince hay chiếc kẹp vào tay anh hơi nặng nặng và có vẻ mệt mỏi. Hai giờ trôi qua trong căng thẳng và khẩn trương. Mọi người thở hắt ra khi mũi khâu cuối cùng của anh hoàn tất. Cô làm công việc hoàn tất cuối cùng là băng lại vết thương. Có hai cô y tá thu dọn đống dụng cụ và những tấm vải phủ đă dùng chuyển vào kho chứa. Tại đây có người đang chờ để rửa sạch và hấp lại dụng cụ chuẩn bị cho một ca mổ tiếp theo nếu có. Đây là nơi không có đêm.

Khi anh bước ra pḥng thay áo, phía sau anh bỗng nhiên có tiếng xôn xao kỳ lạ. Phản xạ tự nhiên của nghề nghiệp làm anh quay phắt lại, bước nhanh trở vào pḥng mổ. H́nh như có điều ǵ không ổn. Có ai đó đang ngất xỉu và hai kỹ thuật viên gây mê đang đỡ một người nào đó. Anh đến gần, mặt cô tái xanh, nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền, hai chân cô khụy xuống, cô đang lịm đi trong tay đồng nghiệp.

- Băng ca.

Anh nói to. Tiếng chân người chạy nhanh th́nh thịch vang vọng trong hành lang vắng, một phút sau tất cả đă sẵn sàng đưa cô về khu vực thang máy. Anh đi nhanh hơn b́nh thường. Một người nhấn nút gọi thang máy, cánh cửa mở, anh định bước theo vào trong, nhưng có tiếng gọi phía sau kéo anh lại :

- Bác sĩ …...

Anh đành đứng nh́n cô trên chiếc băng ca măi khi cánh cửa buồng thang máy từ từ đóng kín. Tại pḥng mổ, mọi người đang chờ y lệnh của anh. Khu vực pḥng mổ sản có tiếng khóc ré lên của một đứa bé sơ sinh vừa mới chào đời. Ở pḥng mổ chấn thương, các cô y tá đang đưa bệnh nhân vừa mổ về khu vực hồi sức. Anh thay áo, trở lại bàn làm việc ghi trong bệnh án những gịng chữ về diễn tiến và kết quả ca mổ. Mọi người đă túa đi hết sang khu nhà điều trị, có khoa cấp cứu, cô đang được đưa đến nơi đó. Cô ư tá ngập ngừng nói với anh :

- Không c̣n ca nào nữa. Bác sĩ trực ở đây, em sang xem t́nh h́nh chị ấy thế nào.

Anh gật đầu. Đồng hồ trên tường chỉ một giờ sáng. Đêm đă trôi qua tương đối b́nh yên, chỉ có hai ca mổ, nhưng trong ḷng anh đang dậy sóng. Tự dưng, anh nh́n sững, bất động vào chiếc hộp cắm bút trên bàn có gắn mặt đồng hồ nho nhỏ quảng cáo cho một loại thuốc kháng sinh, chiếc kim giây trên đồng hồ đang nhẫn nại quay tṛn đều đặn đưa đêm về sáng. Anh để cho ḍng tư tưởng trôi một cách chậm răi và suy nghĩ về cô. H́nh như đă từ rất lâu rồi,anh và cô chưa có dịp nào nói chuyện thân t́nh với nhau như những ngày xưa. Phải, đúng ra là họ cũng đă có một mối t́nh rất đẹp.

Cô có đôi mắt to trên một gương mặt tṛn và nhỏ. Với những chi tiết ấy không thể nói cô đẹp. Tuy nhiên phải thừa nhận một điều rằng, tất cả dáng vẻ người của cô luôn toát lên một vẻ dịu dàng và nhân hậu. Bàn tay cô mềm mại và mát khi cô bắt mạch hay sờ trán bệnh nhân. Lần đầu tiên gặp cô, anh đă bị cuốn hút ngay bởi cái vẻ dịu dàng này. Khi anh mời cô đi ăn tối lần đầu tiên, không ḱm được, anh đă nói thẳng với cô rằng anh rất yêu cô. Cô đáp lại tấm chân t́nh của anh bằng một t́nh yêu dịu dàng và đằm thắm. Thế rồi, tất cả mọi sự việc lại chấm dứt khi anh ngỏ lời cầu hôn với cô. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh thôi công việc t́m hiểu một người phụ nữ. Đối với anh, nó phức tạp hơn bất kỳ một ca phẫu thuật dẫu khó khăn đến đâu.

Năm tháng trôi qua, cô hiện diện bên anh như một chiếc bóng, lặng lẽ và cam chịu. Anh có quá nhiều công việc phải làm, anh chẳng nhận thấy điều ǵ thay đổi nơi cô. Măi thời gian gần đây anh nghe các cô ư tá nói với nhau rằng sao dạo này thấy da cô sạm lại nhiều giống như bị nám, rằng cô gầy đi trông thấy ….. Tất cả những điều đó, tự dưng bây giờ cấp tập trở lại trong đầu và bắt anh suy nghĩ.

Mọi người lục tục trở về pḥng trực. Có người nói với anh rằng cô bị đau bụng, sau khi có kết quả xét nghiệm và siêu âm cô được chuyển về khoa sản. Anh cầm lấy chiếc điện thoại và bấm số gọi bác sĩ trực khoa sản. Tiếng trả lời trong điện thoại cho anh biết bệnh t́nh của cô. Đầu óc anh ong ong. Quá khứ trở về thật nhanh, anh thấy cô với đôi mắt to, long lanh, thật buồn bă, lắc đầu trước lời hỏi cưới của anh. Cô đă biết trước bệnh t́nh của ḿnh và có phải chính điều này làm cô từ chối đi chung đường cùng anh đến hết cuộc đời ?

Gác máy điện thoại, anh dặn ḍ cô ư tá trực nơi cần liên hệ trong trường hợp khẩn cấp, rồi bước ra khỏi pḥng. Anh đi nhanh qua nhà cầu nối, đến buồng thang máy nhà điều trị, anh bấm số. Thang đang ở tầng trệt, mũi tên đang chỉ lên kéo chiếc thang bên trong theo lệnh điều khiển của anh. Hôm nay tự dưng anh thấy những con số trên buồng thang máy h́nh như nhảy chậm quá. Anh bước vào buồng thang máy, chiếc quạt hút trên đầu ŕ ŕ vang lên trong khoang vắng. Bảng hiện số điện tử đến số 6, cánh cửa tự động mở ra. Một tấm bảng xanh gắn trên tường màu kem đập vào mắt anh : tầng 6 : Khoa sản. Anh gơ những gót giầy gấp gáp lên nền gạch hoa màu vàng chanh, đi về pḥng cấp cứu.

Cô nằm trên chiếc giường phủ drap trắng tinh, mệt mỏi và xanh xao. Cô đang ngủ, cánh tay buông thơng ra khỏi thành giường trông thật gầy và nổi rơ những đường gân xanh. Anh nhẹ nhàng cầm lấy tay cô đặt lên nệm. Anh ngắm nh́n cô rất lâu. Tự dưng có một nỗi ân hận nào nhen nhúm lên trong ḷng anh. Tại sao, anh đă không quan tâm đến cô khi hàng ngày cô vẫn sát cánh bên anh ? Đáng lư anh phải hiểu cô hơn ….. Cô trở ḿnh trong cơn ngủ say v́ thuốc, đầu cô ngoẹo rơi ra khỏi gối. Anh đỡ đầu cô đặt cho chính lại. Anh thấy thật rơ trên gương mặt tṛn và nhỏ của cô những vết nám thật sậm choáng gần hết cả khuôn mặt. H́nh như cô cười trong giấc mơ, một nụ cười méo xệch có lẫn sự đau đớn. Anh nắm lấy tay cô và bắt mạch. Tất cả đă b́nh thường. Nh́n cô thêm một lát nữa, anh bước ra ngoài. Mấy cô hộ lư mặc áo màu xanh đang túm tụm nói chuyện ở hành lang gật đầu chào khi anh đi ngang qua. Có tiếng khóc oe oe, một cô y tá đang bưng một cái khay phủ vải trắng từ pḥng sinh bước ra,nói vọng thật to ra phía ngoài : “Người nhà vào lấy nhau”. Anh bước vào pḥng bác sĩ trực để trao đổi về bệnh t́nh của cô.

Khi anh trở ra, mọi sinh hoạt của bệnh viện đă bắt đầu tấp nập không khí của một ngày mới. Anh nh́n đồng hồ đeo tay : đă hơn năm giờ sáng. Anh bước đến sát ban công nh́n xuống khuôn viên bệnh viện. Ở tầng trệt, khu vực căng tin đă nhộn nhịp, với đèn đuốc sáng trưng. Từ trong khu vực thang máy, một chiếc giường được đẩy ra, b́nh chuyền dịch treo lủng lẳng phía trên, tấm chăn đắp hờ trên người một bệnh nhân, người nhà lúp xúp chạy theo với linh tinh túi xách; có một chiếc xe đang chờ phía ngoài để chuyển bệnh nhân lên tuyến trên. Anh ngước nh́n lên bầu trời. Màu trời xanh đă nổi rơ, có điểm những gợn mây trắng. Anh chầm chậm đi về cuối dăy nhà, mở cửa bước ra ban công phía ngoài. Có một chiếc máy bay, bay ngang qua trên bầu trời về hướng biển xanh, tiếng động cơ ù ù to rồi nhỏ dần, anh nh́n măi đến khi nó khuất hẳn vào trong mây. Thành phố buổi sáng trong vắt và dễ chịu, những đám mây trắng lơ lửng trên nền trời trông như những thớ vân mi ca giả gỗ màu trắng vẽ trên chiếc bàn màu xanh. Bên dưới khuôn viên bệnh viện có một cây xà cừ x̣e tán rộng trùm một khoảng sân; cây bạc đầu phủ một lớp lá màu xanh nơn phía trên khiến anh liên tưởng đến những lọn tóc được nhuộm vàng hoe của đám choai choai. Những con đường bên dưới ôm lấy ṭa nhà cao, trông ngay ngắn, vuông vức và sạch sẽ. Một ngày mới bắt đầu. Có thể ngày hôm nay cô sẽ được mổ mà cũng có thể vài ngày sắp tới. Sáng nay sẽ có các bác sĩ hội chẩn về bệnh của cô. Anh quay trở lại khu vực thang máy để xuống tầng trệt. Tự dưng anh thèm một ly cà phê thật nóng với một điếu thuốc, và chợt nhớ trong bệnh viện có quy định không ai được hút thuốc. Đă sắp đến giờ bàn giao ca trực. Hôm nay, không có ai nh́n anh tŕu mến khi chia tay buổi sáng như thường lệ. Cô đang nằm trên kia. Anh quyết định, sáng nay anh sẽ ở lại bệnh viện đợi kết quả hội chẩn của cô.

Cô bé phục vụ căng tin ngạc nhiên khi vị bác sĩ trưởng khoa kêu một ly cà phê đen nóng. Là một người rất nguyên tắc, để giữ ǵn sức khoẻ, b́nh thường ông chỉ uống một ly sữa đậu nành vào buổi sáng sớm khi vừa xong ca trực. Cô nh́n măi vẻ khắc khổ nổi rơ trên gương mặt trầm tư của ông, có vẻ như ông đang lắng nghe một giọng hát nữ hơi khàn phát ra từ chiếc loa đặt ở góc pḥng căng tin, một bài hát có giai điệu hoài niệm: “Nếu em rồi sẽ ở lại, anh sẽ biết yêu em hơn ngày xưa, nếu những sắc màu nhạt dần, anh sẽ vẽ em với màu nỗi nhớ……” (*)

 

(*) Ca khúc: “Tuyết rơi mùa hè” của Trần Lê Quỳnh. .    

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003