Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


ĐIỀU VĨNH CỬU

- Đào Thị Thanh Tuyền - 

   

Ḥa nhấc cái phin ra khỏi tách cà phê, nhỏ vào ly sữa của tôi vài giọt, tôi nghe lời Ḥa nói loáng thoáng qua tiếng ồn bởi nhạc to quá:

- Như thế dễ uống hơn …

Tôi nhích ly sữa xê ra một chút, đặt hai khủyu tay lên bàn, chống cằm nh́n lên. Một vài người bước ra, để lại khoảng trống phía sau lưng Ḥa. Sân trường đầy nắng, nắng rớt xuống trên bàn qua kẽ lá tàng hoa sứ, lung linh. Lúc năy Ḥa kêu tôi vào trong, nhưng tôi cứ thích ngồi phía bên ngoài. Tôi lơ đăng nh́n về bên phía trong, lác đác một vài khuôn mặt trong lớp, tôi chợt dừng lại một gương mặt quen lắm, nhưng không nhớ nổi đó là ai. Có một người con gái ngồi một ḿnh, chăm chú vào cuốn sách, trước mặt là một ly nước. Một h́nh ảnh nào đó trong quá khứ? Tôi lắc đầu lần nữa. Chịu, vẫn không biết đó là ai. Ḥa ngạc nhiên quay vào phía trong theo cái nh́n của tôi:

- Tâm nh́n ǵ chăm chú vậy?

- Một khuôn mặt của kư ức. Tôi lẩm bẩm.

Chợt, một cái ǵ như một luồng điện kích vào trí nhớ, tôi bỗng nhận ra khuôn mặt mười năm trước. Mười tuổi. Trong trí nhớ tuổi thơ, tôi thấy một người phụ nữ nhỏ nhắn và cómột giọng nói thật ngọt ngào.

*

Gia đ́nh tôi thật sự là một gia đ́nh hạnh phúc. Từ nhỏ đến lớn,tôi chưa bao giờ thấy bố mẹ căi nhau, đối với riêng tôi, bố luôn là một người đàn ông tuyệt vời: ân cần và chu đáo với tất cả mọi người. Chưa bao giờ và cả bây giờ tôi thấy một giọt nước mắt của mẹ. Mẹ là một người phụ nữ vô tư, hạnh phúc bởi lúc nào cũng có bố dịu dàng bên cạnh. Mẹ bận bịu suốt ngày, hầu như anh dem tôi lớn lên chỉ biết có bố. Từ việc bố tắm rửa cho chúng tôi, dạy chúng tôi học, đến việc đưa chúng tôi đi chơi những ngày nghỉ. Mẹ sống thoải mái, không một chút vướng bận kể cả trong công việc làm, kể cả trong suy nghĩ. Duy chỉ có một điều hơi ngạc nhiên là bố mẹ ít khi tṛ chuyện với nhau lâu. Ngày ấy, tôi chỉ biết rằng mẹ rất bận, hết việc cơ quan, đến việc xă hội. Gia đ́nh tôi hiếm khi có giây phút ngồi lại đông đủ bên nhau. Công việc của bố, chỉ ở cơ quan và về nhà vui chơi với chúng tôi. Có những đêm khuya khoắc, chợt thức giấc v́ muốn uống nước, tôi thấy bố ngồi bên bàn viết, đó là công việc bố làm thêm sau khi bọn chúng tôi đă đi ngủ. Ngày ấy, c̣n nhỏ quá ít khi tôi chú ư đến công việc riêng tư của bố.

Những ngày chủ nhật, chúng tôi thường đi bơi, thật ra chỉ có anh em tôi tập bơi, c̣n bố luôn ngồi trên bờ động viên. Một ngày đến hồ bơi, sau khi bơi một ṿng dưới nước, tôi trèo lên bờ định nũng nịu đ̣i bố mua cho một cái bong bóng để đem xuống nước chơi. Có một người phụ nữ đang ngồi tṛ chuyện bên cạnh bố. Cụt hứng, tôi nhảy ùm xuống nước. Hôm đó, chở anh em tôi về, bố có vẻ rất vui và hạnh phúc, bố huưt sáo, bố mua cho chúng tôi những cây kem mà thường ngày bố vẫn cấm.

Từ đó, những ngày chủ nhật đến hồ bơi tôi đều gặp người phụ nữ ấy. Đó là một người phụ nữ vóc người nhỏ nhắn, không đẹp, có một giọng nói ngọt ngào với những cử chỉ dịu dàng và một vẻ mặt cương quyết. Anh Lâm không thích cô Mai (tên người phụ nữ ấy ), nhưng tôi rất thích, bởi có hai bạn nhỏ đi cùng với cô ấy. Đó là hai người con của cô. Chị Nụ và Muối Tiêu. Chị Nụ hơn anh Lâm một tuổi, Muối Tiêu nhỏ hơn tôi một tuổi. Tôi thích chị Nụ và Muối Tiêu lắm. Những ngày ấy chúng tôi chơi đùa thật vui, thỉnh thoảng tôi lại bắt gặp cái nh́n khó chịu của anh Lâm hướng về cô Mai, nhưng hồi ấy, v́ vui quá, tôi bỏ qua. Thời gian ấy, tôi thấy bố vui hơn, trẻ trung hơn và buổi tối bố viết được nhiều hơn.Đó là những ngày chủ nhật thật hạnh phúc của bố, tôi biết. Anh Lâm không thích cô Mai chắc có lẽ tại cô có cái nh́n nghiêm khắc. Có một lần anh Lâm định trèo lên thật cao để nhảy xuống hồ, cô Mai thấy thế, cô chỉ nh́n anh và ngoắc tay xuống, anh lật đật xuống ngay, tôi có cảm giác anh Lâm vừa không thích vừa nể sợ cô Mai.

Một thời gian sau, đến hồ bơi tôi không c̣n gặp cô Mai, chị Nụ và Muối Tiêu nữa. Tôi thắc mắc và chỉ nghe bố nói: “Cô ấy không c̣n ở đây “. Anh Lâm th́ nói: “Như vậy thích hơn “. Tôi không chịu được cảnh bố ngồi im lặng hàng giờ khi anh em tôi chơi đùa dưới dưới nước. Mỗi khi bơi một ṿng, nh́n lên bờ tôi có cảm giác trống trăi làm sao, có lúc chợt thấy bố cô đơn thế nào. Anh Lâm vào cấp ba, anh em tôi bắt đầu lớn, chúng tôi hết đến hồ bơi cùng nhau. Những thành viên trong nhà bắt đầu có những cái vỏ riêng tư để rút vào. Mẹ vẫn thế, đi đi, về về với những công việc chẳng ăn nhập ǵ đến bố. Bố càng cô đơn hơn khi chúng tôi đă tự lo liệu được. Tôi có nhiều việc bận bịu, học hành, vui chơi, bè bạn ….. Khoảng trống bao bọc lấy bố ngày càng rộng ra. Tôi quên dần cô Mai cũng như không hề nhớ đến những người bạn nhỏ thảng hoặc gặp nhau hồi đó. Nhưng tôi cũng lờ mờ hiểu được có điều ǵ đó bên trong con người thâm trầm của bố. Đôi khi tôi có cảm giác đó là những nỗi buồn. Lớn lên một chút, tôi hiểu có những điều luôn nằm im trong kư ức, gắn chặt vào tim, những điều chỉ riêng ḿnh biết, không bao giờ nói ra được với ai, đó là những điều vĩnh cữu. Có điều vĩnh cữu nào đó trong ḷng bố chăng? Thỉnh thoảng tôi vẫn tự hỏi như vậy.

Trong kư ức của tôi c̣n có h́nh ảnh một mùa hè năm nào đó, một buổi sáng trên một bờ biển, bố và cô Mai ngồi nói chuyện trên ghế bố, trong một cái dù, dơi mắt canh chừng anh em chúng tôi nô đùa với sóng. H́nh như lần đó cô có thay đồ và cột tóc cho tôi nữa. Tôi c̣n nhớ có một đêm trăng nào đó cũng trên một bờ biển: bố, cô Mai, anh Lâm, tôi, Chị Nụ và Muối Tiêu cùng đi dọc theo bờ biển. Chúng tôi căng mắt t́m kiếm những con dă tràng trên cát dưới ánh trăng, một t́m kiếm vô vọng, nhưng cả bọn vẫn say sưa vừa chạy, vừa bới cát, vừa đùa giỡn. Trăng sáng lắm, bờ biển rộn lên v́ tiếng cười nắc nẻ thật vui của chúng tôi. Thỉnh thoảng quay lại phía sau, ở đàng xa kia, tôi chợt thấy bố đang nắm tay cô Mai. Bóng hai người chậm chậm đi bên nhau, in trên cát lờ mờ màu tối, nhỏ nhoi. Sóng biển êm êm vỗ nhẹ vào bờ, thỉnh thoảng có tiếng ào vỡ mạnh. Khi chúng tôi quay trở lại, bố cùng cô Mai đang ngồi trên cát, mặt biển phẳng lặng như gương phản chiếu ánh trăng làm thành hai mảng màu sáng tối không đều nhau vẽ nên một bức tranh thật đẹp và buồn bă. Có cảm giác hai người cô đơn như một chiếc thuyền nhỏ nhoi đang lênh đênh trên biển hay như ngọn hải đăng tù mù ngoài xa, chỉ có một cái chấm vàng trên nền xám của mặt biển rộng mênh mông. Trăng trên trời bỗng nhiên núp vào một đám mây, ánh sáng vằng vặc ban năy biến mất, trời như muốn có mưa. Đó là lần cuối cùng tôi gặp cô Mai.

Thời gian trôi qua, hạnh phúc b́nh thường đối với gia đ́nh tôi, có tiếng cười ḍn dă của mẹ khi công việc làm ăn thuận lợi, anh em chúng tôi học hành đỗ đạt …. Bố dấu những niềm riêng ở một góc khuất của tâm hồn ḥa nhập vào không khí gia đ́nh mà nếu để ư kỹ lắm mới nhận ra. Thỉnh thoảng tôi thấy bố chuyện tṛ thật lâu qua điện thoại với một người nào đó, những lúc ấy bố rất vui, có thể vui cả tuần sau đó. Mẹ chẳng bao giờ thích thú với việc đi chơi, hay đi ăn uống cùng với mọi người trong gia đ́nh. Th́ giờ của mẹ là tiền bạc, mẹ lúc nào cũng bận bịu. Thỉnh thoảng vào dịp sinh nhật một người nào đó, năn nỉ măi mẹ mới chịu đi. H́nh như bố là người luôn cố gắng duy tŕ những niềm vui, hạnh phúc của gia đ́nh. Mẹ chỉ biết công việc của mẹ, chẳng bao giờ mẹ biết bố đang làm ǵ trong đêm. Những bài báo của bố chẳng bao giờ mẹ đọc để có được dù chỉ là mọt lời b́nh phẩm nhỏ khen hay chê cho bố vui. Tôi có cảm giác hai người sống với nhau như t́m một bến đậu, mà không quan tâm đến bến cập vào có khung cảnh đẹp đẽ nên thơ hay không, lại càng không quan tâm đến phải làm sao tạo cho nó có một cái hồn, hay một sự nên thơ, lăng mạn nào đó. Tôi có cảm giác bố ngày càng cô đơn, càng có nhiều nỗi buồn hơn, những nỗi buồn được dấu kín, sự cô đơn được khoác bên trong một tấm áo choàng, không ai hay biết.

Bố mẹ cưới nhau năm bố ba mươi lăm tuổi, lúc ấy mẹ đă ba mươi, nhưng mẹ vẫn thường tự hào: “Ngày xưa bố nhiều mối t́nh lắm, đến khi gặp mẹ, mẹ lập tức là điểm dừng của bố”. C̣n bố, tôi chưa bao giờ nghe bố kề một điều ǵ về những ngày chưa có chúng tôi. Có rất nhiều h́nh ảnh không muốn nhớ đến, bởi bố luôn nói: “Mẹ đă đem đến cho bố một sự b́nh yên “. Tôi hiểu, tất cả chỉ v́ một sự b́nh yên.

Một ngày, tôi đến cơ quan của bố. Trong lúc đợi bố đang bận họp, tôi táy máy lục lọi ngăn kéo hộc bàn của bố. Có những cánh thư, tôi ṭ ṃ dở ra nhưng không dám đọc, chỉ thấy trên góc trái lá thư nào cũng đều có vẽ một bông hoa, những nét vẽ đơn giản bằng bút ch́, nét đậm, nét nhạt. Tôi cũng t́m thấy trong ngăn kéo ấy, những tấm vé đi xem ḥa nhạc hay một buổi triễn lăm nào đó. Tôi biết chắc chắn không phải là những tấm vé bố đi cùng với mẹ, đối với mẹ đó chỉ là những điều phù phiếm. Tôi c̣n thấy có cả những chiếc lá khô, có ghi ngày tháng ở trên. Đó là những điều rất riêng của bố mà tôi biết được rất mơ hồ.

Có lần, vào dịp sinh nhật bố, cả gia đ́nh tổ chức đi chơi ở một vùng biển. Ngồi trên cát nh́n những con c̣ng gió ḅ lón nhón, ngang ngang trên cát , tôi chợt nhớ đến cô Mai, và đem ư nghĩ ấy nói với bố. Bố chỉ nói: “Chị Nụ sắp thi đại học rồi đó”. Mẹ hỏi: “Cô Mai là ai?”, chỉ là để hỏi, mà chẳng quan tâm đến câu trả lời.Tôi im lặng, bố im lặng. Tối hôm ấy, tôi thấy bố đi nằm rất sớm, bố c̣n gác tay lên trán nữa, trái hẳn với lời bố vẫn thường khuyên tôi : “Đừng bao giờ gác tay lên trán, hành động đó diễn tả sự suy nghĩ, hay đang cố t́m một lối thoát. Đó là sự đau khổ”.

Khi tôi quen Ḥa, một mẫu người giống bố, mẹ hài ḷng, nhận xét thật vô tư và nói một câu như một khẳng định: “Ḥa giống bố, con sẽ hạnh phúc”.

*

Sân trường ồn ào hơn, vừa hết tiết, căng tin nhộn nhịp và ồn ào hơn nữa. Tiếng Ḥa nói rất to cắt đứt gịng suy nghĩ của tôi:

- Tâm biết Hạnh à?

- Hạnh nào? Tôi ngạc nhiên.

- Người mà em đang nh́n chăm chú năy giờ là Hạnh, học cùng lớp với anh.

Tôi nói một cách lơ đăng:

- Là Hạnh à …… có một người tên là Nụ.

Ḥa cười lớn:

- Có sự trùng hợp nào không đây, Hạnh c̣n có tên là Nụ, hôm trước anh nghe em cô ấy gọi thế.

- Có em ở đây à?

- Có một người em trai, nhưng không học ở đây.

- Đúng là chị Nụ rồi.

- Em có muốn làm quen không, anh giới thiệu. Ḥa sốt sắng.

Tôi gật đầu. Chị Nụ mau chóng nhận ra tôi là con bé ngày nào hay ṿi vĩnh bố, ṿi vĩnh cả chị bắt cho những con dă tràng trên cát. Chị Nụ vui lắm khi biết tôi là bạn của Ḥa. Chị nói: “Hôm nào bọn ḿnh phải gặp nhau. Muối Tiêu đang học ở Thủ Đức “

Thấy tôi nh́n miếng mica nhỏ màu đen gắn trên áo của chị, chị nói giọng buồn buồn:

- Mẹ chị mới mất.

Tôi và chị Nụ ngồi trên thềm một ngôi nhà cũ, nơi ở trọ của chị Nụ. Buổi tối thật yên tĩnh, đây là một vila cũ kỹ, chủ nhà là một cặp vợ chồng trẻ, đi làm xa. Chị Nụ thuê được với giá rẻ, người chủ nhà cũng chỉ cần có người ở để quét tước dọn dẹp căn nhà. Tôi hỏi chị Nụ về những điều lờ mờ trong kư ức. Chị Nụ kể: “Kỳ vừa rồi về dọn dẹp ngôi nhà, chị luc thấy trong ngăn tủ của chị có rất nhiều thư của bố em, có những cuốn sách bố em gởi tặng mẹ chị. Hồi đó, thỉnh thoảng mẹ vẫn hay nhắc về bố em. Có điều ǵ đó giữa hai người, nhưng t́m hiểu cũng chẳng để làm ǵ, v́ bây giờ nó đă trở thành vĩnh cửu”. Đêm thật đen, có tiếng động cơ xe vang vọng từ rất xa, mùi hương hoa nhài thoang thoảng, tôi và chị Nụ ch́m trong yên lặng, mỗi người một suy nghĩ. Không biết có h́nh ảnh bờ biển năm nào hiện lên trong kư ức của chị không, khi mà trước mắt chị giờ đây c̣n muôn vàn khó khăn của cuộc sống. Gánh nặng gia đ́nh đang đè lên đôi vai nhỏ bé của chị. Chị Nụ đi vào nhà, đem ra cây đàn ghita, tiếng hát chị êm êm, có nỗi buồn nào thoát ra. Cbị Nụ hát về một kư ức, như biết rất rơ về một người: “Có những niềm riêng làm sao nói hết, như mây, như mưa như cát biển khơi ….. Có những niềm riêng gần như hơi thở, nuôi ta cô đơn, nuôi ta đợi chờ. Có những niềm riêng một đời câm nín, nên khi xuôi tay c̣n chút ngậm ngùi “. Gục đầu trên cây đàn, chị Nụ bật khóc: “Mẹ ơi”.

Bố đang ngồi chờ tôi trước thềm, có một chấm màu đỏ của điếu thuốc đang hút dở dang, lóe sáng nhỏ nhoi trong bóng tối. Tôi ngồi xuống cạnh bố, ṿng tay qua ôm cánh tay bố. Rồi tôi ngă đầu vào vai bố nói thật khẽ:

- Con vừa gặp chị Nụ.

Tôi có cảm giác bố đẩy tôi nhích ra một chút:

- Con nói ǵ?

- Mẹ chị Nụ vừa mới mất, bố biết không?

Tôi lại có cảm giác bố gật đầu.

- Ai nói cho bố biết?

- Linh tính nói cho bố biết. Cô ấy bệnh từ rất lâu rồi.

Tôi ôm choàng lấy bố. Tôi muốn nói với bố một điều ǵ đó, nhưng rồi tôi im lặng. Sự im lặng đồng nghĩa với sự cảm thông. Tôi chợt thấy ḿnh hiểu bố vô cùng, hiểu rất rơ trong tận cùng sâu thẵm nào đó của bố có những điều rất riêng tư. Đêm yên tĩnh lắm và tôi nghe rơ tiếng thở dài thật khẽ của bố.   

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003