Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


Đích đến của mọi con đường

- Đào Thị Thanh Tuyền - 

 

Hôm nay là ngày đầu tiên chị nghỉ hưu. Tối hôm qua chị đă tự nhủ ngày mai sẽ dậy muộn một chút, tận hưởng cái thú nằm lơ mơ trên giường lâu nay đối với chị vẫn bị coi là xa xỉ. Thế nhưng, cái đồng hồ sinh học quen báo thức lúc 4 giờ 30 thúc giục chị mở mắt ra và bước xuống giường theo quán tính. Chuông chùa phía Đông công phu mấy tiếng vang vọng điềm tĩnh, chuông nhà thờ phía Tây đổ những hồi giục giă, nôn nao. Dưới đường có tiếng lao xao mấy người đi bộ sớm. Không gian và thời gian lặp lại như một chu kỳ ngày nào cũng như ngày nào, cũng từng ấy công việc. B́nh thường, chị sẽ ngồi vào máy vi tính, kiểm tra thư, lướt vài trang web và viết lách ǵ đó; cuối cùng sẽ đứng lên khi đồng hồ ở góc phải máy tính hiện đúng 6 giờ cùng lúc với tiếng nhạc hiệu vang lên từ chiếc loa phóng thanh treo trên trụ điện đầu phố. Chị c̣n phải đi bộ ra chợ, chuẩn bị tất thảy cho một ngày rồi mới đến cơ quan. Đă bao nhiêu năm như thế rồi mà!

Hôm nay chị cảm giác mọi thứ đều chuyển động một cách chậm chạp. Chị có ǵ phải vội vă với số dư thời gian cho phép đến những 8 tiếng đồng hồ? Thời giờ là vàng bạc, nếu quy hết ra vàng, tức là chị đă giàu to!

Bước xuống giường chị nghĩ đến bài tập thể dục buổi sáng từ lâu lắm chị bỏ quên nó. Xương cốt giờ cứng đơ, lăo hóa… Kinh nghiệm cho biết nếu tập lại chị sẽ bị mỏi nhừ các khớp tay chân, phải chịu đau đến mấy ngày mới b́nh thường trở lại được. Hay là ḿnh tập thiền? Hay đấy! Thiền cho tâm tĩnh lại, bao năm rồi những cơn sóng cuộc đời cứ xô đẩy măi làm tâm không yên. Thử nhắm mắt và không suy nghĩ ǵ hết xem sao!

Và chị thiền. Đầu tiên là ngồi đúng tư thế và nhắm mắt. Khi trước mặt chỉ c̣n khoảng tối mênh mông, gác bỏ ngoài tai những âm thanh đường phố thảng hoặc vọng lên, chị ép suy nghĩ của ḿnh vào một điểm dừng cố định trên một mặt phẳng, nhưng không được. Càng cố, càng xa, càng chờ, càng mất. Những suy nghĩ cứ hiện lên trong đầu, hết thứ này rồi thứ khác, như một ḍng chảy vô tận. Bất lực, chị đành để mặc nó trôi đi, lúc chậm, lúc xiết. Những tham, sân, si, tranh giành, căi cọ, hạnh phúc, khổ đau lướt qua chị khởi đầu từ những chuyện vặt vănh ở nơi mà chị chính thức rời khỏi nó ngày hôm qua. Có những lư do bé bằng cây kẹo, thế mà lại xé ra to thành gió, thành băo. Và chị bỗng thấy buồn cười sao khi ấy ḿnh lại bức xúc, tức tối đến thế! Nó có ư nghĩa ǵ đâu ở thời điểm hiện tại, khi mọi thứ đă xếp vào hồ sơ của một người nghỉ hưu. Những suy nghĩ cứ kéo chị đi lang thang hết con đường này đến con đường khác. Khi th́ thấy người ta tranh giành về một quyền lợi hay chức vụ đến nỗi vỗ mặt vào nhau, đỏ mặt tía tai không khoan nhượng, khi th́ chị nghe thấy người ta x́ xầm về một scandal nào đó có vẻ khoái chí lắm! Khi th́ chị thấy những gương mặt làm bộ thông cảm hay thương hại về một người nào đó, rồi bỗng dưng nó biến đổi, ngoay ngoắc đi nhanh như lật bàn tay …. Những gương mặt cười, khóc, tươi, mếu lướt qua. Cái chấm đen trước mắt mà chị cố ép suy nghĩ ḿnh vào đó bỗng hóa thành những màng nhện to dần, to dần rồi tan loăng vào hư không. Tất cả đă trôi qua gần 30 phút cho đến khi chị thở hắt ra : Mọi con đường đều dẫn đến về hưu! Chị bỗng thấy tiếc nuối : Người ta đă phung phí biết bao thời gian đẹp đẽ để dành cho những chuyện tương cà mắm muối chẳng có tí chút dinh dưỡng nào cho cuộc sống.

Đầu hàng với sự tĩnh tại, chị bước xuống lầu, mở cửa và đi ra khỏi nhà. Đi bộ thể dục là phương cách tốt nhất cho sức khoẻ đối với một người về hưu.

Ban mai dịu mát và hào phóng. Phía Tây, mặt trăng vẫn c̣n nấn ná trên bầu trời một vầng sáng nhỏ nhoi và cô độc. Chị khóa cửa lại và đi về hướng biển, phía trước và phía sau chị tiếng người nói lao xao ḥa lẫn trong tiếng bước chân vang vang trên con đường buổi sớm.

Những suy nghĩ lại ùa đến với chị như muốn nối tiếp câu chuyện “thiền”. Thành phố của chị có nhiều con đường dẫn ra biển, buổi sáng người ta đi về hướng Đông như một cuộc t́m kiếm. Người trẻ t́m kiếm tương lai cùng hy vọng, người già t́m kiếm quá khứ, vớt vát một chút sức khỏe để tiếp tục duy tŕ cuộc sống. Buổi tối người ta quay về hướng Tây để nghỉ ngơi hay vui chơi; hướng Tây là chiều tà, cũng đồng nghĩa với đêm đen sẽ đến. Một đêm có thể vui, ồn ào, náo nhiệt hay bất trắc với người này cũng có thể rất yên tĩnh, b́nh an với người khác. Lan man hết đều nọ đến điều kia, bước chân chị đă ra đến biển.

Trời đă sáng, nh́n rơ mặt người. Băng qua đường lớn, ngần ngừ một chút, chị có cảm giác ḿnh đang đứng ở ngă ba đường. Ngồi lại trên ghế đá và “thiền” tiếp, hay đi hết con đường đi dạo? Mặt biển xanh, phẳng như gương, gió mơn man thổi nhẹ, chị thấy ḿnh khoẻ lắm và hăng hái bước đi trên con đường hẹp lát gạch con sâu. Những khuôn mặt người ngược chiều lướt qua chị, khi nhanh, khi chậm. Chị bắt gặp nhiều gương mặt quá khứ mà ở đó có phẫn nộ, có giận hờn, có thủ đoạn, có t́nh cảm, có e dè, có nụ cười, có cả cái bắt tay và câu chào hỏi. Mới đó mà nhanh ghê nhỉ ? Giờ chúng ḿnh về hưu hết cả rồi! Nụ cười xă giao trên môi, chị tiếp tục bước tới ….

Đời người là một con thuyền, có thuyền trôi chậm, có thuyền trôi nhanh, có thuyền thuận buồm xuôi gió, có thuyền hay gặp trắc trở, băo giông…. Người sinh ra, lớn lên, thay đổi rồi già đi, băo giông đan cài vào cuộc đời, có thuyền vượt qua, có thuyền không thể… Kim đồng hồ thời gian lặng lẽ kéo con người đổi thay, ḷng người thay đổi. Chỉ có biển dưới kia ngàn đời như thế cho dù trên này con người có cố t́nh khoác cho biển chiếc áo nào đi chăng nữa.

Kư ức của chị bỗng quay trở về cái ngày xa xưa, êm đềm c̣n là con bé con mặc chiếc áo đầm ngắn củn, lon ton theo ba mẹ ra biển ngồi chơi mỗi chiều. Ngày ấy cả khu bờ biển là rừng dương um tùm, chẳng cần phải tạo h́nh, gọt tỉa phẳng phiu như bây giờ mà vẫn đẹp. Cái đẹp hoang dại, tự do và phóng khoáng. Khi bàn tay con người can thiệp, điểm trang, cái đẹp như bị nhốt trong lồng kính, mang bộ mặt thị thành, không ra sang trọng mà chỉ thấy giả tạo. Ngày ấy băi cát dài và hoang vắng lắm, rừng dương luôn chứa đựng nhiều điều bí mật hơn cả biển xanh dưới kia. Chị nhớ có lần đang tung tăng chạy nhảy, bỗng một bàn tay gầy trơ xương, nhăn nheo ch́a ra trước mặt : “cho tui xin….”, một bà già ăn mày từ lùm dương nào đó lù lù hiện ra - mụ phù thủy trong các câu chuyện cổ tích. Chị hoảng hồn, ̣a khóc. Ba và mẹ chị nghe tiếng khóc của con chạy ùa tới ôm chị vào ḷng, cố gắng xoa dịu quả tim bé nhỏ đang đập liên hồi. Kể từ ấy, rừng dương đối với chị đầy ác cảm; cho đến một ngày đi xa trở về, chị bàng hoàng nhận ra rừng dương bí ẩn ấy chỉ c̣n lại vài gốc dương cổ thụ có dáng đẹp mà người ta giữ lại và tạo dáng cho nó. Từ đó biển không c̣n đủ sức hấp dẫn chị như hồi bị người ăn mày đột ngột ch́a tay ra trước mặt nữa. Hàng dương giờ đây chỉ c̣n trong kư ức, một kư ức đẹp, êm đềm chen lẫn những nỗi hoảng sợ vu vơ của một đứa trẻ mỗi khi nh́n vào bóng tối.

Bước chân chị vẫn đi tới, ngược với ḍng người đang quay trở lại. Phía sau chị thỉnh thoảng có ai đó vượt qua nhanh. Mỗi ngừơi mỗi phận không ai giống ai, từ chữ viết cho đến dáng đi. Cũng là đôi bàn chân bước mà mỗi người mỗi khác. Người chậm răi, khoan thai, người dáng đi tất bật; người đi ưỡn về phía sau, người chúi về phía trước. Người thẳng lưng, người kḥm xuống… Cái dáng đi như gắn vào số phận … Người đi chậm răi, khoan thai không giàu có th́ cũng nhàn nhă. Bởi nhàn nhă mới đi khoan thai. Bận rộn tất bật làm sao ung dung cho được? Cái ǵ cũng có logic của nó. Chị nh́n về phía biển. Núi muôn đời không thay đổi. Từ ngày c̣n bé chị đă thấy h́nh dáng núi như thế và mặt trời ngày nào cũng ngoi lên từ một nơi. Sóng bao nhiêu năm ập vào bờ nhẹ nhàng, lười biếng hay dữ dội phụ thuộc vào tấm lịch thời gian và chu kỳ thời tiết. Chỉ có mây là thay đổi, khi dày, lúc mỏng. Thứ ǵ hay thay đổi đều mau tan... Con người cũng vậy,lớn lên hết lớp này rồi lớp khác và biến mất đi cũng hết lớp này rồi lớp khác. Những suy nghĩ vu vơ đến bất chợt rồi bỏ đi bất ngờ hết cái này đến cái kia, lan man, vô định. Nói theo từ ngữ thời ṭan cầu hoá bây giờ là không có kế hoạch hay định hướng chiến lược!

Con đường lát gạch con sâu vẫn dài hun hút. Chị chưa bao giờ đi hết con đường này, nhất định hôm nay chị sẽ thử sức. Một đoạn băi biển nhếch nhác bởi vỏ chai bia lăn lóc, thức ăn thừa cùng bàn ghế chỏng chơ phục vụ cho một cuộc vui đêm qua vẫn chưa được dọn dẹp. Mùi hải sản trộn lẫn với mùi bia rượu sản sinh từ tác dụng của không khí với vi khuẩn làm chị thoáng chút khó thở. Một đôi nam nữ người nước ngoài đang khoác tay nhau xiêu vẹo như muốn lấn hết con đường nhỏ xíu. Cuộc vui qua đêm ở đâu đó vừa tàn, họ đang d́u nhau trở về khách sạn. Bộ mặt ban mai trông bê tha, nhàu nhĩ. Vừa hết mùi tiệc rượu, xộc vào mũi chị một mùi xú uế đậm đặc, khai nồng. Đập vàp mắt chị là tấm bảng nhỏ xíu “Không được tiểu tiện nơi đây”. Người ta luôn thích làm những điều cấm kỵ. Đó là cuộc đời, nếu tất thảy ai cũng đường ngay lối thẳng mà đi, mà làm th́ đâu phải là cuộc sống; nếu ai cũng nhất nhất tuân theo lời huấn giáo trong sách vở, theo một khuôn mẫu định dạng sẵn th́ cuộc sống có ǵ để nói, nó sẽ đáng chán biết bao! Mâu thuẫn là cuộc sống, chính mâu thuẫn mới tạo nên bộ mặt đa dạng của cuộc đời.

Một gương mặt cũ mèm hiện ra trước mắt chị với cái nh́n thân thiện và mừng rỡ : “Cũng đi bộ buổi sáng à?”. Chị nói lời xă giao nghe đầu môi chót lưỡi làm sao. Chị và gương mặt ấy có hơn hai mươi năm phải nh́n nhau mỗi ngày. Nụ cười thân thiện và t́nh cảm ít hơn cái nh́n gay gắt, tị hiềm nhỏ nhen. Tất nhiên là cả hai vế. Biết bao cuộc đấu khẩu đă xảy ra trong cái thời gian 8 giờ vàng ngọc hàng ngày ấy. Tất cả mọi con đường đều dẫn đến về hưu! Chị bỗng thấy ḿnh vô lư! Cái vô lư của sự vô nghĩa. Cái vô lư của sự đấu tranh, cái thậm vô lư của sự tranh giành. Giờ đây chẳng ai được ǵ cả, ngoài sức khỏe phải cố giữ ǵn phụ thuộc vào độ dẻo của đôi chân.

Đi măi rồi cũng đến đích. Đích đến của con đường lát gạch con sâu là cái sân vận động trải dài mênh mông, bờ bên kia như là ảo giác. Hai nhóm thanh niên đang h́ lên, hụp xuống bên lưới bóng chuyền. Xa xa một đám thanh niên khác đang quần nhau trái bóng tṛn. Họ đang đi trên một con đường với tràn trề hy vọng. Con đường họ đi chưa nh́n thấy đích đến bởi trái bóng vẫn c̣n chấp chới phía trước mặt. Một bí mật để háo hức, kiếm t́m, khám phá. Họ chưa biết ngoảnh lại. Ngoái lại làm chi khi phía trước c̣n bao thứ. Họ không rănh! Ngoảnh lại là điều xa xỉ!

Một bàn tay vỗ lên vai chị, một giọng nói của ai đó : “Đi hết con đường này là giỏi đấy! Nghỉ hưu chưa mà nhàn tản vậy?”. Chị ngoái đầu lại, một người quen, một gương mặt không cũ, không mới. Tay bắt mặt mừng. Mọi con đường lại dẫn đến về hưu! Chuyện con cái, chuyện nhà cửa, cả chuyện dự định làm thêm ǵ đó cho ngày bớt dài …. Lăo giă mà chưa an chi. Chẳng ai an chi được trong cái thời buổi rùng rùng chuyển động như thế này. Nỗi lo cứ bời bời dậy sóng… Những lời than văn như chực có ai thúc vào là ào ạt tuôn ra ….. Chị ngán ngẩm! Vậy là hết được tự do một ḿnh để thả những gịng suy nghĩ bởi con đường trở lại có một người đồng hành bất đắc dĩ. Và như thế đồng nghĩa với ư định “thiền” của chị vẫn c̣n xa lắc xa lơ ngoài tầm tay với! Cũng phải thôi chị mới nghỉ hưu bắt đầu ngày hôm nay. Cái ǵ khởi đầu không bở ngỡ, lóng ngóng?

*

Bạn biết không, người phụ nữ ở trên là tôi đấy. Tôi vẽ ra một bức tranh ở th́ tương lai mà tôi đang mơ ước. Mọi con đường đều dẫn đến về hưu! Tôi chợt nghĩ đến “triết lư” này khi một buổi sáng tôi nổi hứng đi hết con đường lát gạch con sâu ngoài biển, dễ phải đến năm cây số cho một lượt đi. Mọi thứ rồi sẽ qua nhanh và trôi vào quên lăng. Đến một ngày nh́n lại thấy tất cả mọi điều đều vô nghĩa, nhạt thếch và lăng nhách! Suy nghĩ này không phải làm tôi nhụt ư chí mà là để tôi tập “thiền”, bỏ bớt tham, sân, si….

Và khi tôi viết những gịng này th́ con trai út của tôi đứng sau lưng ṭ ṃ đọc cái tựa rồi b́nh phẩm rằng nó trườu tượng quá! Tôi quay lại nh́n đứa con trai, thấy trên gương mặt mịn màng, hồng hào có lấm tấm vài nốt trứng cá dậy th́. Chợt hiểu, không thể áp đặt triết lư “con đường” vào một mầm cây đang lớn. Hồi c̣n bé, tôi vẫn thường lư luận theo kiểu chuyện cổ tích có hoàng tử, có công chúa có mụ phù thủy, rằng: “Không có ǵ tồn tại với thời gian cho dù sắc đẹp của một nàng công chúa!” - triết lư con đường rồi sẽ lạc hậu để nhường cho triết lư khác, có thể là triết lư của thế giới phẳng hay triết lư bàn phím, triết lư con chuột… Ba, bốn mươi năm nữa, con tôi sẽ nh́n vào màn h́nh máy tính mà ngẫm nghĩ sự đời. Con đường lát gạch con sâu khi ấy chỉ c̣n cỏ mọc hoang, gạch bóc từng mảng lở lói và rừng dương sẽ um tùm trở lại bởi chẳng ai thèm đếm xỉa đến nó. Có thể lắm chứ!

Tuy nhiên, c̣n một thực tế sinh động hơn, quan trọng hơn, đầy sóng gió là tôi vẫn chưa già để phải nghĩ ngợi lung tung về nhân t́nh thế thái. Tôi biết, tâm ḿnh c̣n động lắm, vẫn c̣n nhảy loi choi …… Biết đâu, đóng máy vi tính lại, tôi sẽ xồn xồn, ồn ào, sân si th́ vụ ba cái chuyện vớ vẩn chẳng đâu vào đâu… Ừ biết đâu đấy!

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003