Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


Dấu lặng

- Đào Thị Thanh Tuyền - 

Cô đi trên con đường dẫn xuống hồ. Tối hôm qua có cơn mưa lớn quá, nên nước c̣n đọng đầy trên đọan đường bê tông. Hết đọan đường bê tông là đến con đường đất có những bậc cấp bằng đá. Những viên đá kích thước không đều nhau làm thành các bậc thang không thẳng hàng nếu sơ ư dễ bị vấp. Cô nhón nhén từng bước một. Nước đọng trên lá cỏ quẹt vào chân cô gai gai một cảm giác nhồn nhột. Một con rắn mối thậm tḥ thậm thụt sau một thân cây, rồi bỗng dưng chạy xẹt thật nhanh qua dưới chân cô. Bụi sả bên đường đầy những giọt nước tṛn vo óng ánh bám hờ hững, làm cong oằn những chiếc lá dài và mỏng trông giống như những chuỗi hạt ngọc be bé. Không gian yên tĩnh nghe rơ tiếng bước chân cô và tiếng rơi của những giọt nước mưa c̣n đọng trên lá xuống đám lá khô bên dưới. Cô hít một hơi thật dài không khí ẩm mục có mùi của đất, quyện lẫn với mùi sả nồng nồng, thoang thoảng. Mặt hồ im ĺm và phẳng lặng như gương, ánh lên một vùng ánh sáng màu trắng bạc, lấp lánh vẩy cá. Một dải mây trắng vắt qua dăy núi voi như chiếc khăn voan mỏng điệu đàng. Nổi rơ giữa hồ là một ḥn đảo nhỏ xanh mướt cây rừng giống như một chiếc mũ nồi ai đặt sẵn trên mặt gương. Người ta gọi ḥn đảo này là đảo c̣ bởi mùa đông c̣ bay về đây đậu trắng một khoảng trời, hôm qua bà bán quán đă nói với cô như vậy. Phía xa kia một vùng rừng thông dày đặc mới được trồng khoảng mười lăm năm trở lại đây và bây giờ được bảo vệ tốt sau những ch́m nổi do con người phá sạch.

Cô ngồi bệt xuống thềm xi măng một cái quán nh́n ra hồ. Sát ngay trước mặt cô là vết tích một hố bom, bên dưới đầy những cây hoa mắc cỡ thật lớn, đính trên đó những đóa hoa màu hồng phấn tṛn xoe rất đẹp. Hố bom được xây tṛn thành lối đi ṿng, tạo dáng cho con đường ven hồ. Đây là một cái hồ nhân tạo. Người ta chặn hai đầu ḍng nước lớn thành hồ phục vụ cho nông nghiệp. Hai bên hồ có hai dăy núi. Hôm qua bà bán quán đă nói với cô rằng, bên dưới ḷng hồ có một ḍng sông ngầm chảy len lỏi đến tận ngọn núi voi cao nhất. Người ta gọi là dăy núi voi bởi nh́n xa xa, trông như một đàn voi chạy nối đuôi nhau về chốn Tây thiên. Phía mặt trời lặn, nh́n từ trên cao có hai dăy núi cụng đầu nhau mà người dân ở đây gọi là núi thằn lằn, họ thêu dệt một truyền thuyết rằng ngày xưa có hai con thằn lằn cùng tranh nhau một viên ngọc, không con nào tranh được và sau đó viên ngọc này rơi xuống h́nh thành nên một địa danh làng Ngọc Thanh.

Cô ngồi bó gối nh́n mông lung ra mặt hồ. Cơn mưa thật to tối hôm qua đă xua bớt đi không khí oi oi của mùa hè. Buổi sáng tĩnh lặng. Trong sự im lặng vô cùng này cô thấy ḷng thật thanh thản. Nơi đây, tất cả mọi lo toan, tất bật của đời thường dường như không tồn tại. Qua một giấc ngủ đầy, cô thấy ḿnh khoẻ khoắn và có một tâm trạng thật thoải mái sau hai ngày vất vả vượt hàng ngàn cây số để đến đây. Cuộc mưu sinh nào mà không chật vật, không đầy những suy nghĩ lo toan? Cô đă vứt bỏ hết để t́m đến khu nghỉ mát này. Đây là một khu nghỉ mát nằm biệt lập trên đồi, chỉ có một hệ thống nhà nghỉ và một bưu điện vắng tanh, vắng ngắt như một ga xép buồn thiu. Cảm giác biệt lập tăng lên khi ở đây không hề có một chút sóng điện thoại di động. Kỳ nghỉ của cô sẽ là một dấu lặng. Không gian yên tĩnh nơi đây, cho cô có dịp suy nghĩ lại những chuyện đă qua, đánh giá lại cuộc hôn nhân của ḿnh và cũng là dịp để cô tự nh́n lại ḿnh. Chiều hôm qua, trên đường đi từ trạm bưu diện về nhà nghỉ cô đă bật khóc khi nhớ lại giọng nói đứa con trai nhỏ tám tuổi trong ống nghe cách cô hàng ngàn cây số :

- Con đang coi ti vi, chị đang dọn dẹp trên lầu. Hồi trưa ba cho tụi con ăn cơm gà mua ngoài tiệm.

Tự dưng cô cảm giác như ḿnh rất có lỗi là đă đến đây và chẳng làm ǵ hết. Đó là một điều chưa hề thấy nơi cô gần mười năm nay. Hăy nh́n thẳng vào mắt nhau để thấy gần nhau hơn, hiểu nhau hơn, và thương yêu nhau hơn. Đă bao lâu rồi, cô thôi không nh́n vào mắt chồng ḿnh để đọc lại trong đó những suy tư trăn trở ? Đă bao lâu rồi vắng đi những ḍng nhạc rộn ră vui tươi của gia đ́nh, những giai điệu ngọt ngào êm ái trong cuộc sống vợ chồng ? Cô lao vào công việc như một con tàu băng băng trên đường ray, không hề dừng lại để tránh một chuyến tàu nào, bỏ lại bên đường những lời yêu thương, những lời dịu dàng. Con tàu chỉ biết đi tới và chở trên đó là công việc, những bận rộn lo toan, những lời lẽ gay gắt, đầy trách móc, tị nạnh nhau từng công việc vặt vănh hàng ngày. Cô giành gánh lên vai quá nhiều trách nhiệm, lúc nào cũng cảm thấy ḿnh mỏi mệt. Cô biến sự mệt mỏi thành những bóng mây bao phủ lên khung trời nhỏ bé đă từng có một thời b́nh yên, có nhiều tiếng cười trong vắt. Đâu rồi một thời yêu nhau, ôm khúc bánh ḿ ghé hàng mước mía và lúc nào cũng ao ước ḿnh có nhiều tiền để chỉ được uống một ly cối thật đầy ? Đâu rồi những lá thư đầy ắp lời lẽ yêu thương khi chưa được về sống cùng nhau ? Đâu rồi những chuyến xe vội vàng t́m đến, tiễn nhau đi với ánh mắt nh́n đăm đắm chứa đựng cả một trời thương yêu? Đâu rồi những buổi tối vợ chồng nằm bên nhau khúc khích tiếng cười, tay trong tay t́nh yêu đầy ăm ắp, cùng nhau lắp chỉ mộng mơ vào guồng để dệt nên tấm thảm êm ái cho gia đ́nh, cho những đứa con? Đâu rồi những buổi chiều chủ nhật thong thả qua đi với tiếng đàn ghi ta của anh quyện lẫn vào tiếng hát của cô? Đâu rồi những đêm vợ chồng thức trắng v́ con bệnh, thay phiên nhau đắp khăn ướt lên trán con, cùng chia sẻ một nổi lo toan ? Tất cả đă qua đi như ngày qua ngày, tháng qua tháng không để lại một dấu vết nào của ngày hôm qua. Con đường đi giữa cô và chồng bây giờ dường như đang rẽ vào hai hướng khác nhau. Căn pḥng riêng. Nỗi lo toan không chịu chia sẻ, hay có chia sẻ th́ cũng không t́m được tiếng nói chung. Niềm vui không được chia sẻ th́ đâu c̣n là niềm vui, nỗi buồn không được chia sẻ th́ làm sao tan biến được nỗi buồn. Cuộc sống chung bây giờ như một người đầu bếp tồi, có đầy đủ gia vị, nguyên liệu cao cấp nhưng không nấu được món ăn ngon. Cô vụng về trong cư xử với chồng, cô gay gắt trách móc anh và cô than thân trách phận ḿnh khổ sở. Cô nhớ lại, cuộc tranh căi gần đây nhất khi cô cho rằng anh không chịu lo toan cho gia đ́nh để cô thảnh thơi hơn một chút, mà cô không hề góp ư tán đồng hay phân tích với anh khi anh tỏ ư muốn chuyển sang một công việc làm khá hơn. Anh đă nặng lời với cô khi trách cứ cô lúc nào cũng đem một khuôn mặt nặng nề, u ám về với gia đ́nh. Cuộc tranh căi làm thành sự sợ hăi trên gương mặt những đứa con. Những khuôn mặt ngây thơ lấm lét nh́n ba, nh́n mẹ không hiểu được điều ǵ đă xảy ra giữa hai người chúng thương yêu nhất. Những ngôn từ nặng nề, chấp nhặt bật tung ra khỏi hai đôi môi đă có nhiều năm gắn chặt, đầy cảm xúc yêu thương. Những lời lẽ chấp nhặt đă khiến con người nhỏ bé đi, biến cuộc sống hôn nhân thành một hành tŕnh quá dài, trong khi đó đời sống th́ lại vô cùng ngắn ngủi. Gia đ́nh là nơi người ta xúc phạm nhau nhiều nhất, trong khi đó con người là một tâm linh mong manh, một thế giới vô cùng tận. Bao nhiêu lời ngọt ngào cô và anh để lại hết bên ngoài để đem về nhà những lời cằn cỗi, thù hằn. Người ta đă quên mất cần phải dành những lời hiền dịu cho những người thân nhất. Những cử chỉ, lời lẽ dịu dàng đă xỏ áo, đội nón đi ra khỏi khung trời nhỏ bé của cô tự hồi nào mất rồi. Sau khi căi nhau và làm cho nhau đau khổ, người ta thường quên rằng đă có một thời yêu nhau. Cô vui vẻ hơn khi ra ngoài, cô nhỏ nhẹ, dịu dàng, khi nói chuyện với những người xung quanh, tiếng cười cô trong vắt, gịn tan bên ngoài khung cửa gia đ́nh. Anh t́m đến thường xuyên hơn với những cuộc vui bên bàn nhậu đầy những câu chuyện tiếu lâm, những tiếng cười sảng khoái. Thảng hoặc đem về nhà những lần say khướt đến bức tường cũng phải bực ḿnh. Người ta đă không thể t́m vui trong gia đ́nh, th́ phải t́m vui nơi khác, đó là lẽ thường t́nh.

Một đôi chim sẻ sà xuống băi cỏ trước mặt, chụm đầu vào nhau ríu rít kiếm t́m rồi bay đi. Cô nh́n ra mặt hồ, một dải nước thật rộng lớn, yên ắng không hề có một chút gợn lăn tăn. Những con chuồn chuồn chờn vờn trước mặt, một đôi bướm đen đuổi bắt nhau ṿng tṛn lượn lờ trước mắt. Dải mây trắng đă tan ra và hoà lẫn vào không gian lộ rơ dáng núi chạy dài im ĺm và vững chải. Cuộc sống trôi đi không hề mất đi điều ǵ, mà chỉ biến sự kiện này thành một sự kiện khác, có thể khá hơn hay có thể tồi đi do chính ḿnh tạo ra. Con người thường ước muốn những điều ở ngoài tầm tay, rồi khi đạt được thấy nó cũng b́nh thường như bao cái khác. Người ta thường đứng bên này và mơ tưởng về một phía bên kia. Hôm qua cô đă nh́n sang bên kia đảo c̣ và ao ước được đặt chân lên đó. Đến khi qua được đến nơi rồi, cô lại thấy nó cũng không khác ǵ khi cô đứng bên nh́n này sang bên kia. Những ước mơ, kỳ vọng có phải chỉ là một sự biến điệu của nhịp sống thường nhật khi ta cứ măi đi t́m cho ḿnh một sự hoàn hảo ? Cô đứng dậy và đi dọc theo con đường ven hồ để lên một con dốc. Trên con dốc này điện thoại di động của cô sẽ bắt được sóng tạo cho cô một cảm giác gần nhà hơn. Cô thả ḍng suy nghĩ chầm chậm theo mỗi bước chân. Trên đầu con dốc là bầu trời mây trắng. Cô đi giữa hai hàng cây chụm đầu vào nhau. Rừng yên tĩnh quá. Tự dưng cô thèm được ngă đầu vào vai chồng, thèm được anh ôm lấy d́u cô đi như những ngày xưa. Đó đâu phải là những đIều xa xỉ, đắt tiền mà giờ đây muốn có được sao thấy khó khăn quá. Cuộc sống là một chuỗi cố gắng và phấn đấu không ngừng, đ̣i hỏi rất nhiều nỗ lực không chỉ để vươn tới mà c̣n phải dành thời gian nh́n lại dưới chân ḿnh trên mỗi bước đi.

Đi hết con dốc cô ṿng xuống một con đường đất đỏ, lởm chởm đá. Những máI nhà lô xô thấp thoáng sau những thửa ruộng. Lúa đang th́ con gái, phởn phơ trong gió ban mai. Có một người phụ nữ c̣n rất trẻ đang đứng trên đường nói cbuyện với một người phụ nữ khác dưới ao. Cô dừng lại. Người phụ nữ bên dưới đang xúc đất đổ lên bờ, bàn chân to bè với những ngón chân xoè ra bám chặt vào đất bùn trơn lầy. Bên cạnh có một chiếc xô nhỏ đựng đầy những con cua, con chạch. Một con lươn ngoi đầu lên khỏi bùn khi chiếc xẻng xúc xuống. Tiếng cười gịn giă của người phụ nữ trên bờ vang trên đồng ruộng vắng :

- Chụp lấy. Thế là trưa nay có bữa cháo cho chồng lai rai rồi nhé !

- Nhường chị mang về cho bác ấy nhậu. Nhà em có nhiều rồi đây.

Con lươn được quẳng lên bờ, mù mờ, oằn oại trên đất. Người phụ nữ phía trên lấy chân hất con lươn qua lại, áo lên ḿnh nó một lớp bụi đất mỏng, rồi cầm lấy quẳng xuống chiếc xô bên dưới. Một bức tranh đẹp mộc mạc và thật hồn nhiên. Ṭ ṃ cô hỏi người phụ nữ bên dưới ao xúc đất để làm ǵ và thật ngạc nhiên khi một gương mặt trắng hồng ngước lên nh́n cô :

- Em đánh ao để tôi vôi xây nhà. Ơ đây chúng em xây nhà bằng vôi, xi mắc lắm xây không nổi

Cô ngạc nhiên không ngờ khi bây giờ người ta c̣n xây nhà bằng vôi. Ḱm không được cô bật tung ra câu hỏi :

- Vôi à?

Tiếng cười trong vắt, hồn nhiên lại vang lên :

- Bác là người thành thị nên không biết. Nhà ở đây toàn xây vôi cả đấy. Không có nhà xi đâu. Chúng em quanh năm làm ruộng lấy đâu ra tiền.

Cô nh́n xuống bên dưới cái ao đầy nước, một xẻng đất vừa xúc lên th́ nước lạI tuôn ra.

- Thế xúc bao giờ th́ được?

- Chúng em làm loáng tí là xong ấy mà.

Tiếng chuông điện thoại di động chợt reo trong túi cô một cách vô ư trong khung cảnh này. Cô bấm máy. Một người nào đó đă nhầm số. Hai người phụ nữ thôn quê nh́n cô như nh́n một con búp bê điện tử có nhiều thao tác, chức năng hiện đại. Một nụ cười hồn nhiên và chân thật nở ra khoe hai hàm răng đều và trắng bóng, một câu nói vừa vu vơ, vừa khẳng định :

- Thế nhà bác có điện thoại di động. Hay nhỉ, ở đâu cũng có thể liên lạc được.

Cô cười ngượng nghịu, lảng tránh đi bằng một câu khen tặng thật ḷng :

- Hai chị có nước da trắng và đẹp quá, hơn cả người thành phố.

- Nhà bác cứ khen, chúng em quanh năm lam lũ....

- Không, tôi nói thật t́nh đấy.

Những tiếng cười gịn tan của ba người phụ nữ vỡ ra trên bờ ruộng vắng. Cô c̣n đứng nói chuyện một lúc lâu nữa rồi bước tiếp đi cho hết con đường để ṿng trở lại bờ hồ. Trong cô vỡ ra nhiều điều, nhưng đIều quan trọng nhất mà cô vừa học được là sự thanh thản và hồn nhiên. Cứ hồn nhiên, rồi sẽ được b́nh yên. Hăy rộng lượng với cuộc sống và không suy nghĩ, đắn đo điều ǵ hết. Rộng lượng là nhân từ, là mối t́nh bao la mênh mông, là xoá bỏ sự cố chấp, là sự không phân biệt, là sự làm việc không ngừng..... Dù vua chúa hay dân cày, kẻ nào t́m đuợc sự yên ấm trong ngôi nhà của ḿnh ấy là người sung sướng nhất. Tất cả mọi điều đến rồi sẽ đi, chỉ có gia đ́nh là c̣n măi măi. Hết con đường ṿng này phải mất đến năm cây số. Cô sẽ cố gắng đi bộ cho hết trong sáng nay dù bước chân mỏi nhừ và có thể sẽ phải qua vài con dốc nữa. Trước mắt cô bây giờ cuộc sống là một chuỗi cố gắng không ngừng. Chuông điện thoại lại reo trong túi áo cô, phía bên kia một giọng trầm và ấm quen thuộc:

- Chừng nào em về ? Con nó nhớ em quá chừng.

Giọng cô nghèn nghẹn :

- Cũng phải theo đoàn đến hết đợt nghỉ.

Cô t́m lại được một câu nói tưởng chừng như đă mất từ lâu phát ra trong máy điện thoại:

- Anh cũng nhớ em quá !

- Em cũng..

Sóng mobifone chợt mất, không kịp cho cô nói hết câu. Cô bước đi, ḷng rộn ră. Trời xanh, mây trắng ở cuối con đường như chung vui cùng với cô. Sau những cơn mưa trời bao giờ cũng quang đăng hơn và mọi vật như được làm mới hơn. Con đường láng nhựa dưới chân cô thật sạch, cây keo lá tràm có những chiếc lá thật to không có một chút bụi đỏ nào bám trên đó. Những cây thông non mơn mởm đỏm dáng nghiêng đầu làm điệu với nhau trong gió. Đứng trên dốc cao, cô quay lại nh́n xuống cuối dốc. Hai người phụ nữ vẫn c̣n xúc đất từ dưới ao đưa lên bờ. Ruộng lúa xanh vờn reo vui trong nắng. Cuối con dốc là con đường dẫn xuống hồ. Hoa xoan đào nở trắng một góc trời. Cô đă đi một ṿng gần đến đích. Phải cố gắng để đi cho hết. Cuộc sống là cố gắng. Cô sẽ nói điều đó với chồng khi về đến nhà.

Cũng phải c̣n đến mười lăm ngày nữa. 

Nhà sáng tác Đại Lải, tháng 8 năm 2002.

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003