Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN

BẠN BÈ

- Đào Thị Thanh Tuyền -

Thịnh đến t́m tôi buổi sáng thứ hai đầu tuần đầy ắp công việc. Vừa xong cuộc họp giao ban, pḥng tôi bị phê b́nh trong tuần qua đă trễ hẹn để khách hàng đến hai lần. Sếp cứ nhắc đi nhắc lại hai chữ: “tin và tín” trong cuộc họp buổi sáng. Tôi không muốn phân bua hay giải bày ǵ cả, nhận trách nhiệm về ḿnh và hứa sẽ khắc phục. Lúc nghe phê b́nh, tôi nhớ lại ngày hẹn trả kết quả tuần trước cơ quan cúp điện, mọi người rủ nhau đi siêu thị....

Thịnh nh́n vào cái lốc lịch bàn của tôi:

- Bận bịu quá hả?

Tôi nh́n Thịnh:

- Cũng không quá … Có việc ǵ mà rồng đến nhà tôm?

- Bà lúc nào cũng kê, tui sang nổi ǵ mà dám nhận là rồng, có việc cầu cứu bà đây.

Tôi cảnh giác:

- Liệu tui có thể giúp ǵ cho ông?

- Thằng Tiến nó mách tui đến đây, nó khăng khăng bà giúp được.

- Ông Tiến bày đặt quá, ổng biết ǵ công việc của tui, thôi khỏi rào trước đón sau...

- Bà Hạnh nè, tui có một công tŕnh, nhỏ thôi, hôm thi công, tui cũng chủ quan không lấy mẫu bê tông để thử nghiệm. Bây giờ nghiệm thu, bên A nó đ̣i tui phiếu kết quả, bà liệu có giúp tui?

Tôi nh́n Thịnh:

- Có ǵ khó đâu, tui sẽ cho người đem thiết bị đến thử, xong trả cho ông phiếu kết quả.

Thịnh nhăn nhó:

- Không ư tui muốn nói là bà cấp đại cho tui một cái giấy, công tŕnh này nhỏ lắm, khỏi thử.

- Chà, cái vụ này mới à nghe, h́nh như những điều ông vừa nói không có trong chính sách chất lượng của cơ quan tui....

Thịnh cười cười:

- Tui biết ngay là sẽ đụng phải câu nói này của bà. Công tŕnh này là một cái cầu bắc qua kênh tiêu, diện tích mặt cầu chưa đến 50 mét vuông. Hôm thi công, chính tui giám sát mà, tụi nó trộn theo đúng thiết kế cấp phối, bà khỏi lo....

- Mác bao nhiêu?

- Hai trăm.

- Ông chắc chắn đạt?

- Chắc chắn, nhưng nếu nó đạt khoảng 180 bà cho luôn 200 cho xong.

Tôi tằng hắng:

- Thịnh nè, cho ḿnh biết công tŕnh ở đâu ngày mai ḿnh sẽ cho người lên thử giúp Thịnh. C̣n chuyện không thử mà cấp giấy chứng nhận, hay thử không đạt mà cho đạt th́ không có đâu. Chẳng lẽ Thịnh không biết rằng phẩm chất đầu tiên và chủ yếu của một người làm công việc thử nghiệm là phải trung thực hay sao? Ḿnh sẽ giúp Thịnh bằng cách nhanh chóng thử nghiệm và trả kết quả sớm, để Thịnh có cơ sở nghiệm thu hợp đồng, c̣n những chuyện khác, ḿnh từ chối.

Thấy tôi có vẻ căng, Thịnh nói giả lả:

- Ngày mai ḿnh cho xe đến đón, Hạnh đi luôn chớ, ḿnh muốn đích thân Hạnh giúp ḿnh.

Tôi lật sổ coi lịch ngày mai:

- Ông khôn lắm, nhưng tui có đi th́ cũng bằng thừa nếu công tŕnh ông không đạt....

Thịnh tươi hẳn lên:

- Vậy nghe, tám giờ sáng mai tui đến đón, cho tui xin danh thiếp của bà nếu có ǵ trục trặc chiều liên hệ lại. Lâu lắm mới có dịp mời bà bữa cơm trưa.

Tôi tiễn Thịnh ra cửa:

- Ông nói giùm với ông Tiến, ổng chẳng hiểu ǵ về tui cả khi giới thiệu ông đến đây với ư nghĩ rằng tui sẽ giúp ông trong điều kiện không cho phép.

Thịnh nói nhỏ vào tai tôi:

- Bà Hạnh nè, chỗ bạn bè tui nói thiệt, bà rắn quá không hợp với cách làm ăn bây giờ đâu.

Tôi nh́n Thịnh như nh́n một người xa lạ:

- Với kỹ thuật tất cả phải là một sự chính xác, tui quen với độ chính xác đến những ba con số lẻ ở hàng miligam. Ông nên nhớ rằng ngày xưa tui có nhiều đáp số đúng hơn ông đó....

Thịnh cười cầu tài:

- Hôm nào tui sẽ ghé nhà bà, rủ ông Hải đi nhậu.

Tôi cười thật to:

- Ông rủ ổng đi nhậu th́ chỉ có lỗ thôi, ổng uống nhiều lắm, mà cái sự uống của ổng lại tỉ lệ nghịch với công việc của tui, việc của chồng là của chồng, của vợ là của vợ.

- Bà lại nghĩ méo mó rồi, chẳng lẽ tui và ông chồng bà hồi nào tới giờ chưa ngồi khề khà với nhau?

*

Tiến, Thịnh và tôi ngày xưa học cùng lớp ở phổ thông. Tôi ngồi đầu bàn bên này, Tiến và Thịnh ngồi bên kia. Suốt những năm phổ thông cả ba đứa chúng tôi thay phiên nhau xếp vị trí từ một đến ba. Vào Đại học, Tiến và Thịnh ở trọ nhà D́ tôi, tôi học xa hơn nên ở nội trú. Tôi thân với Tiến hơn với Thịnh, bởi tôi và Tiến cùng có nhiều sở thích lăng mạn giống nhau, c̣n Thịnh đúng nghĩa một con người kỹ thuật, chẳng bao giờ biết đến một áng văn chương. Ra trường, những người làm thuần túy về kỹ thuật lại say mê những thứ chẳng ra tiền như tôi với Tiến cứ làng nhàng măi. Sống lâu lên lăo làng. Tôi và Tiến cũng giống nhau, cũng gọi là có chức (nhưng chẳng thấy quyền) – một chức vụ nhỏ xíu gọi là, cho gần cả đời ngồi ṃn ghế một chỗ. Chỉ có Thịnh là thành đạt, chức vụ đi kèm với chữ kư có con dấu tṛn màu đỏ đóng trùm một phần ba.

Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại Thịnh, thỉnh thoảng nghe qua lời Tiến kể: “Thằng Thịnh nó lanh lắm”. Dù là sự thân t́nh những năm ở phổ thông và những năm ở Đại học, tôi cũng ít để ư đến công việc hay những biến đổi của Thịnh, chỉ biết một điều rất rơ ràng rằng Thịnh giàu hơn tôi với Tiến nhiều lắm.

*

Công tŕnh đúng như Thịnh nói, chỉ là một cái cầu bắc qua kênh tiêu. Sàn bê tông nhỏ xíu, qua tính toán sơ bộ, kết quả đều đạt ở tất cả mọi điểm. Thịnh nh́n tôi cười đắc thắng:

- Bà thấy tui nói có sai đâu, ai mà dám qua mặt bà trưởng pḥng vừa nguyên tắc, vừa khó tính...

Tôi ậm ừ:

- Lần sau ông nên lấy mẫu thử nghiệm hay là kêu bên tui đến lấy

- Chắc chắn rồi, tui phải rút kinh nghiệm chớ …. Nói thiệt, tui ớn bà lắm

- Nè, đừng nói như vậy. Tui chỉ giúp được ông việc ǵ trong khả năng tui thôi, mà cái việc ông muốn nằm ngoài tầm kiểm soát của tui.

Tiến điện thoại cho tôi ngày hôm sau:

- Hôm nọ Hạnh có giúp cho thằng Thịnh không? Giới thiệu đến Hạnh, nó đi rồi ḿnh mới thấy ân hận. Lâu nay nó làm ăn với tụi bên X, không hiểu lúc này có ǵ trục trặc mà nó lại chạy sang bên Hạnh.

Tôi nói với Tiến:

- Yên tâm đi, Hạnh là Hạnh. Bao nhiêu năm rồi Tiến không biết sao? Có thêm một khách hàng là Thịnh càng tốt. Hôm trước Thịnh hứa sẽ giới thiệu cho Hạnh một số khách hàng nữa. Pḥng Hạnh đang cần khách hàng mà, nhưng cho dù là Tiến giới thiệu, cho dù Thịnh có thân cách mấy cũng vậy thôi. Pḥng Hạnh cần việc làm, nhưng là việc làm đúng.

Trước khi cúp máy, Tiến báo cho tôi một tin vui:

- Hạnh nè, tuần sau ḿnh đi Nhật. Khi nào về sẽ ghé Hạnh, rủ ông Hải làm một chầu.

Tôi chúc mừng Tiến:

- Ngon lành quá há, vợ vừa sinh con trai lại được đi Nhật....

*

Ba ngày sau, Thịnh điện thoại cho tôi:

- Ḿnh c̣n một công tŕnh nữa, nhờ Hạnh giúp như kỳ trước.

Tôi đồng ư, hẹn ngày giờ và bố trí người đi với Thịnh. Thịnh nói rất vui vẻ qua ống nghe:

- Tui với bà làm ăn có vẻ hợp!

Công tŕnh lần này ở xa, tôi cử Thành và Hùng đi với Thịnh. Pḥng chỉ có ḿnh tôi là nữ, nh́n thấy vẻ xốc vác và năng nổ của những người trẻ, tôi cảm thấy ḿnh bắt đầu chậm chạp. Tôi sợ một ngày nào đó tôi thành một bà già ngồi măi ở một cái ghế, ngán chân những người trẻ. Không biết ngày đó liệu tôi có đủ can đảm rút lui, chuyển qua một công việc khác để nhường chỗ cho người khác không, rồi tự nhiên thấy ḿnh đâm lẩn thẩn, nghĩ vẩn, nghĩ vơ.

*

Buổi chiều, tôi đến cơ quan hơi muộn, Thành nói khi tôi đang c̣n trong nhà để xe:

- Anh Thịnh chờ chị từ đầu giờ chiều. Công tŕnh có một sàn nằm ở dưới nước, không thử được, ảnh muốn cấp giấy, chị coi giải quyết.

Tôi rót nước mời Thịnh:

- Sao, công việc tốt đẹp chớ?

Thịnh nhăn nhó:

- Hạnh nè, giúp ḿnh một lần đi. Công tŕnh này có ba sàn, hai sàn ở trên hôm qua thử đạt, c̣n một sàn nằm ở dưới nước, không thử được. Có ǵ Hạnh ghi luôn cho nó xong giùm ḿnh với.

Tôi hỏi Thành đang ngồi soạn mẫu:

- Công tŕnh như thế nào?

- Một cái đập chắn qua kênh tiêu.

Tôi hỏi Thịnh:

- Có cách nào ngăn nước lại?

- Ngăn cũng được, nhưng phức tạp lắm, mất rất nhiều thời gian và tốn kém nữa. Ḿnh biết nhờ Hạnh như vậy là gây khó khăn cho Hạnh, nhưng mà tin ḿnh đi, công tŕnh ḿnh làm, ḿnh bảo đảm....

Tôi suy nghĩ mông lung, tự nhiên đầu óc tôi trống rỗng. Tại sao Thịnh lại nhờ tôi những chuyện như thế này, biết giải quyết ra sao đây. Tôi trả lời Thịnh:

- Để ḿnh hội ư lại anh em đi làm, ngày mai sẽ điện thoại cho Thịnh.

Thịnh đứng lên:

- Ḿnh nghĩ việc này Hạnh có thể giúp được. Chỗ bạn bè, cố gắng giúp ḿnh nghe.

Tôi hỏi Thành sau khi Thịnh về:

- Em thấy có thể giúp anh Thịnh được không?

- Tuỳ chị. Công tŕnh này cũng nhỏ. Hai sàn kia thử đạt.

Thành nói thêm khi đẩy viên mẫu vào máy nén:

- Em nghĩ có lẽ anh Thịnh sẽ không t́m đến ḿnh nữa đâu...

Tôi nh́n ra ngoài khung cửa kính, ánh nắng buổi chiều lung linh nhảy múa trên những ngọn cây trước cửa pḥng. Tôi nói với Thành mà như nói với chính ḿnh: “Nếu ḿnh làm sai một lần, nó sẽ như một con đường ṃn cứ bắt ḿnh đi hoài trên đó, không thoát ra được!”.

Tôi trả kết quả cho Thịnh với số liệu hai sàn bê tông đă thử. Tôi tránh mặt khi Thịnh đến nhận kết quả và nộp tiền ở pḥng hành chính. Tôi ớn cái tính nói dai và cứ muốn thuyết phục người khác của Thịnh.

*

Tiến đến nhà tôi vào một buổi tối với hai món quà cho hai đứa nhỏ: con búp bê Nhật bản thật dễ thương cho con bé lớn và một con robot thật đẹp cho thằng bé con. Bọn trẻ nhẩy cẩng lên v́ sung sướng, thằng bé con cứ ngồi măi trên đùi của Tiến, hai tay ôm chặt con robot. Ông chồng tôi nheo mắt với Tiến:

- Làm vài chai chớ, lâu quá tôi chưa uống với ông.

Tiến cười thật to:

- Xong ngay.

Chồng tôi sai con bé lớn:

- Con qua nhà chú Tư nói mang cho ba bốn chai bia.

Tôi kéo thằng bé con xuống khỏi ḷng Tiến:

- Ông vừa thôi, ông Tiến c̣n phải về giặt tả cho bà Dung.

- Chuyện nhỏ, đi Nhật về là phải nhậu.

Hai người đàn ông ngồi uống bia, chuyện công việc, chuyện nhậu nhẹt, chuyện tầm phào, chuyện tào lao của đàn ông. Tôi kéo mấy đứa nhỏ vào nhà trong coi tivi, Tiến nói với theo khi tôi đắt thằng cu con đi vào:

- Lúc này thằng Thịnh có c̣n đến bên Hạnh thử mẫu không? Hồi chiều thấy nó ngồi uống bia với tụi bên X, ḿnh chợt nghĩ chắc là nó nối lại quan hệ làm ăn

Tôi quay lại nh́n Tiến:

- Thịnh đưa ḿnh vào những chuyện khó giải quyết, ḿnh lại rất nguyên tắc. Nhưng Tiến ơi, nói cho cùng ḿnh cũng chỉ muốn làm đúng.

Tiến cười, trêu tôi:

- Làm ăn bây giờ phải thoang thoáng và mềm một chút. Chẳng hạn như Hạnh phải tập uống bia đi. Phải tập đi nhậu nhẹt buổi chiều với khách hàng. Phải tập nh́n hơi lệch lạc con số kết quả thử nghiệm một chút...

Ông chồng tôi cầm ly bia đưa lên:

- Thôi uống đi, thằng Thịnh nó nhậu với ai kệ nó, tôi với ông phải làm hết mấy chai này.

Tôi cười, nói với Tiến khi bước vào nhà trong:

- Tiến ơi, Hạnh không uống được bia, mỗi khi uống bia vào đỏ mặt lắm....

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 1/11/2008