Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN THẾ GIỚI

Xạ Thủ

Tác giả:  LIAM O'FLAHERTY

Buổi chiều hoàng hôn tháng sáu đã chìm vào trong đêm. Dublin nằm ẩn mình trong bóng tối, nhưng vì ánh trăng mờ mờ chiếu xuyên qua những đám mây bềnh bồng, soi ánh sáng mờ mờ xuống những con đường và mặt nước sẫm màu ở Liffey như thể sắp đến bình minh. Chung quanh Four Courts là những trọng pháo đang vang rền. Ðây đó khắp thành phố, những khẩu súng máy và súng trường đang nhả đạn từng đợt, phá tan sự im lặng của đêm, giống như những đàn chó sủa trên những cánh đồng hoang. Cuộc nội chiến giữa những người lính Cộng Hòa và những người theo CNTD đang diễn ra.

Trên nóc nhà gần cầu O'Connell, một người lính cộng hòa đang nằm quan sát. Bên cạnh anh là một khẩu súng trường, trên cổ đeo ống nhòm. Khuôn mặt anh là khuôn măt của một cậu học trò, gầy gò và khắc khổ, nhưng mắt anh phát ra tia sáng lạnh lùng của kẻ cuồng tín. Ðôi mắt sâu và trầm ngâm, đôi mắt của người từng nhìn thấy sự chết chóc. 

Anh đang ăn miếng bánh mì kẹp một cách ngấu nghiến. Từ sáng đến giờ anh chưa được ăn chút gì. Anh ăn một cách vội vàng. Anh ăn xong miếng bánh mì, lấy chai rươu uyt ki từ trong túi ra, ực một hơi. Thế rồi anh bỏ chai vào túi. Anh ngưng lại giây lát cân nhắc xem thử có nên liều lĩnh làm một điếu thuốc chăng. Ðiều đó thật nguy hiểm. Ánh lửa có thể sẽ hiện rõ trong bóng đêm, và kẻ thù có thể nhìn thấy. Anh quyết định đánh liều một phen.

Ðặt điều thuốc lên môi, anh đánh diêm, hít một hơi vội vã rồi dụi tắt ánh lữa. Gần như lập tức, một phát đạn xẹt ngang gờ tường trên mái nhà. Người lính bập một hơi nữa và dụi tắt điếu thuốc. Rồi anh khẽ chủi thề và bò xa về phía bên trái.

Một cách cẩn thận anh nâng người lên và lên gần ngang với gờ tường. Một ánh chớp lóe lên và một viên đạn bay vèo qua đầu anh. Anh thụp xuống ngay lập tức. Anh đã thấy ánh chớp. Nó xuất hiện phía bên kia đường.

Anh lăn vòng trên mái nhà đến phía sau ống khói, từ từ đứng lên phía sau, cho đến khi mắt anh ngang với đỉnh của gờ tường . Không thấy gì, chỉ là đường nét mờ mờ của ngôi nhà đối diện hiện lên trên nền trời xanh. Kẻ thù của anh đang nấp kín.

Ngay khi đó một chiếc xe thiếtt giáp băng ngang qua cầu tiến đến chậm chậm trên đường. Chiếc xe dừng lại ở phía bên kia đường, cách khoảng 50 mét về phía trước. Người lính có thể nghe được tiếng xe nổ đều đều. Tim anh đập rộn lên. Ðó là chiếc xe của kẻ thù. Anh muốn nổ súng nhưng anh biết chỉ vô ích. Những viên đạn của anh không thể nào xuyên thủng lớp thiếc bọc con quái vật xám xịt đó

Một bà già từ góc đường đi vòng đến, trên đầu trùm chiếc khăn rách tả tơi. Bà ta bắt đầu nói chuyện với người đàn ông bên trong tháp pháo trên chiếc xe. Bà chỉ về phía mái nhà nơi có người lính ẩn nấp. Một tên chỉ điểm.

Tháp pháo mở ra. Một cái đầu và đôi vai xuất hiện, nhìn về hướng người lính. Người lính nâng súng trường lên và nổ súng. Cái đầu gục xuống một cách nặng nề trên thành tháp pháo. Bà già đâm bổ về phía bên đường. Người lính nổ súng lần nữa. Người đàn bà lăn vòng với tiếng thét và ngã xuống rãnh nước.

Bất thình lình một tiếng nổ vang lên từ mái nhà đối diện và người lính đánh rơi khẩu súng trường với một tiếng rủa. Khầu súng nảy lóc cóc trên mái nhà. Anh nghĩ tiếng nổ có thể đánh thức người chết. Anh khom người để nhặt khẩu súng. Nhưng anh không thể nâng nó lên. Cẳng tay anh bị đơ ra. "Mình bị trúng đạn rồi", anh lẩm bẩm 

Hạ người nằm sát trên mái nhà, anh bò lui một chút về phía gờ tường. Với cánh tay trái, anh sờ cẳng tay phải bị thương. Máu chảy ướt đẫm ống tay áo. Không thấy đau đớn, chỉ là một cảm giác vô cảm như thể cánh tay đã bị cắt rời ra.  

Anh vội vàng rút con dao từ trong túi, tì vào gờ tường mở nó, rồi rọc rách toang ống tay áo. Có một lỗ thủng do đạn xuyên vào. Mặt kia không có lỗ. Viên đạn đã gắn vào trong xương. Chăc nó đã gãy. Anh bẻ phần cẳng tay bên dưới vết thương, cánh tay cong ngược một cách dễ dàng. Anh cắn chặt răng để trấn áp sự đau đớn.

Thế rồi anh lấy bị cứu thương ra, dùng dao rọc cái túi. Anh bẻ chiếc cổ chai I-ốt và dốc vào vết thương. Một nỗi đau thốn ngấm tận xương tủy. Anh đặt miếng gạc lên trên vết thương và băng lại, rồi dùng răng để cột dải băng. 

Ở dưới đường vẫn yên tĩnh. Chiếc xe bọc thép đã rút lui thật nhanh qua bên kia cầu với những mũi súng treo vô tri vô giác bên trên tháp canh. Xác người đàn bà vãn còn nằm yên trên rãnh nước. 

Người lính nàm yên một lúc lâu để dưỡng vềt thương nơi cánh tay và hoạch định kế hoạch trốn thoát. Không được để người ta tìm thấy anh bị thương trên mái nhà khi trời sáng. Kẻ thù bên trên mái nhà bên kia sẽ khống chế sự trốn thoát của anh. Anh phải giết họ nhưng anh không thể sử dụng khầu súng trường được nữa. Anh chỉ còn một khẩu súng lục để hành động. Thế là anh nghĩ ra một kế hoạch 

Cởi chiếc mũ ra, anh đặt lên nó lên trên họng súng trường. Thế rồi anh đẩy khẩu súng từ từ lên trên gờ tường, đến khi chiếc mũ có thể được nhìn thấy từ phía bên kia con đường. Gần như ngay lập tức, có một tiếng nổ, một viên đạn xuyên vào giữa chiếc mũ. Người lính nghiêng khẩu súng về phía trước. Chiếc mũ rớt xuống lòng đường. Nắm lấy giữa khẩu súng trường, người lính thòng cánh tay trái qua mái nhà treo lơ lửng, bất động. Một lúc sau anh thả khẩu súng trường xuống đường và tụt xuống bên dưới kéo lê cánh tay bị thương. 

Trườn thật nhanh bắng chân, anh lao nhanh đến góc mái nhà. Mưu mẹo của anh đã thành công. Người lính bắn tỉa khác, thấy cái mũ và khẩu súng của anh rơi xuống, nghĩ rằng đã giết được anh. Giờ đây anh ta đang đứng trước hàng ống khói, nhìn sang, hình dáng cái đầu hiện rõ trên bầu trời phía tây.

Người lính Cộng hòa mỉm cười và nâng khẩu súng lục lên trên gờ tường. Một khoảng cách khoảng 50 mét __ một điểm ngắm khó trong ánh sáng mờ mờ này, hơn nữa cánh tay phải của anh đau khủng khiếp. Anh nhằm vào đích một cách vững chắc. Tay anh run lên vì nôn nóng. Mím chặt mội, anh hít một hơi thật sâu và nổ súng. Anh điếc tai vì tiếng nổ tay anh bị giật mạnh.

Thế rồi khi đám khói tan đi, anh băng ngang qua và hét lên tiếng kêu thích thú. Kẻ thù của anh đã bị trúng đạn. Anh ta lăn tròn qua gờ tường trong quằn quại. Anh ta cố gắng giữ chân lại nhưng vẫn chậm chậm rơi xuống về phía trước như trong một giấc mơ. Khẩu súng trường rơi khỏi tay, đụng phải gờ tường, rơi xuống, nảy lên trước một tiệm hớt tóc bên dưới và rơi trên vỉa hè.

Thế rồi người đàn ông hấp hối trên mái nhà gụ ngã về phía trước. Thân hình anh ta lăn vòng trong không trung và rơi thịch xuống đất. Rồi năm im 

Người lính nhìn kẻ thù đang ngã xuống và rùn vai. Sự hiếu chiến đã lịm tắt trong anh. Lòng thương xót làm cho anh cảm thấy cay đắng. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Anh bị mất sức nhiều vì vết thương, vì phải bám lâu trên mái nhà, vì cái nắng lên khá nhanh của ngày hè. Anh thấy ghê tởm cái quang cảnh hỗn độn xương rơi thịt nát của kẻ thù. Răng anh run lập cập, anh bắt đầu nguyền rủa chính mình, nguyền rủa chiến tranh, nguyền rủa mọi người.

Anh nhìn khẩu súng còn đang bốc khói trong tay, anh ném mạnh nó xuống mái nhà dưới chân với một tiếng chủi thề. Súng nổ với một chấn động mạnh và viên đạn bay vèo qua đầu gã. Anh hoảng sợ sau tiếng nổ đó.. Thần kinh anh vững vàng. Ðám mây hoảng sợ trong trí anh tan đi thế là anh bật cười 

Lấy chai uyt-ki từ trong túi ra, anh nốc cạn. Anh cảm thấy không còn lo lắng nữa. Anh quyết định rời khỏi mái nhà và đi tìm người chỉ huy để báo cáo. Khắp mọi nơi chung quanh đều yên tĩnh. Ði suốt những con đường này cũng không nguy hiểm lắm. Anh nhặt khẩu súng lên và bỏ vào trong túi. Rồi anh bò xuyên qua cửa sổ trên trần nhà để xuống bên dưới 

Khi anh bò lên trên lối đi ngang với mặt đường, anh bỗng cảm thấy một nỗi tò mò về tên địch mà anh đã giết. Anh chắc canh rằng dù có là ai thì anh ta cũng là một tay thiện xạ. Anh có cảm tưởng anh đã biết anh ta. Có lẽ anh ta đã từng ở cùng với anh trước khi chia cắt trong chiến tranh. Anh quyết định đánh liều vượt qua bên kia để xem mặt anh ta. Anh chăm chú nhìn xung quanh góc đường O'Connell. Bên trên có tiếng súng vang rền, nhưng qunh đây vẫn yên tĩnh. Anh phóng ngang qua đường. Một khẩu súng máy xé toang mặt đất chung quanh anh với một loạt đan, thế nhưng anh vẫn thoát. Anh ập người xuống bên cạnh xác chết. Khẩu súng máy ngừng nhả đạn. 

Thế rồi anh lật cái xác chết lên và nhìn vào khuôn mặt của em trai mình.

Nhị Tường dịch

 


Truyện Ngắn Thế Giới


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003