Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN THẾ GIỚI

NGƯỜI CHA

Björnstjerne Björnson

 

Người đàn ông trong câu chuyện là một người giàu có và có thế lực nhất trong giáo xứ. Tên ông là Thord Overaas. Một ngày nọ ông xuất hiện trong pḥng làm việc của cha xứ, dáng cao, vẻ mặt tha thiết.

“Con vừa có một đứa con trai” ông nói” Con muốn được làm lễ rửa tội cho nó”

“Nó sẽ được đặt tên ǵ?”

“Finn, thưa cha” người cha đáp

“Thế c̣n những người đỡ đầu?”

Tên những đỡ đầu cũng được đề cập đến và họ là những người họ hàng của Thord vốn là những người có đạo đức nhất trong giáo xứ.

“C̣n điều ǵ nữa không”. Cha xứ ngước lên hỏi.

Người nông dân ngần ngại giây lát.

“Con rất mong muốn chỉ một ḿnh nó rửa tội mà thôi”, cuối cùng ông nói.

“Vào ngày thứ mấy trong tuần?”

“Thứ bảy tới, vào lúc 12 giờ trưa”

“C̣n ǵ nữa không” Cha xứ hỏi.

“Thưa không c̣n ǵ nữa ạ”, người nông dân cuốn chiếc mũ và chuẩn bị ra về.

Thế rồi cha xứ đứng dậy. “Tuy nhiên, có một điều thế này; cha xứ nói và bước đến trước mặt Thord, cầm tay Thord và nh́n sâu vào mắt ông: “Chúa ban phát đứa trẻ là ban phát phúc lành cho con đó!”

 

Vào một ngày 16 năm sau đó, Thord lại xuất hiện trong pḥng làm việc của cha xứ một lần nữa.

 

“Quả thật, con chẳng thay đổi chút nào, Thord ạ” cha xứ nói v́ thấy không có một vẻ ǵ thay đổi nơi người đàn ông.

“Đó là bởi v́ con không có điều ǵ phiền muộn” Thord trả lời.

Cha xứ không b́nh luận ǵ nhưng sau một lúc ngài hỏi: “Tối nay có việc ǵ vui vậy?”

“Tối nay con đến v́ con trai của con sẽ được làm lễ kiên tín vào ngày mai”

“Nó là một cậu bé sáng láng”

“Con sẽ không cảm ơn cha đến khi nào mà con nghe được nó sẽ đứng thứ mấy trong nhà thờ ngày mai”

“Nó sẽ đứng đầu tiên”

“Con nghe rồi, và đây là 10 đô la dành cho cha”

“Cha có thể làm cho con điều ǵ hơn nữa?” cha xứ nói mắt nh́n Thord chăm chăm.

“Thưa không c̣n ǵ nữa ạ”

Thord ra về.

 

Tám năm nữa trôi qua, rồi một ngày nọ, tiếng ồn ào vang lên bên ngoài pḥng làm việc của cha xứ, nhiều người đàn ông đang đến, dẫn đầu là Thord, bước vào pḥng trước tiên.

 

Cha xứ ngước lên và nhận ra ông ta.

“Chiều nay con đến có việc ǵ quan trọng vậy Thord”

“Con đến để nhờ cha rao hôn phối cho con trai con, nó sẽ cưới Karen Storliden, con gái của Gudmund người đang đứng cạnh con đây”

“Vậy à, đó là cô gái xinh đẹp nết na nhất trong giáo xứ đấy”

“Họ cũng nói thế” người nông dân trả lời, tay bứt bứt  tóc.

Cha xứ ngồi một lúc như thể đang nghĩ lung một điều ǵ đó, đoạn ghi những cái tên vào sổ mà không nói ǵ thêm, những người đàn ông kư tên vào bên dưới. Thord đặt 3 đô la lên trên bàn.

“Cha chỉ cần một là đủ rồi”. Cha xứ nói

“Con biết rơ điều đó; nhưng nó là đứa con trai duy nhất của con, con muốn làm việc này thật hậu hĩ”

Cha xứ cầm lấy tiền.

“Đây là lần thứ ba con đến đây v́ lợi ích của con trai con đấy Thord ạ”

“Vâng, nhưng giờ đây con đă hoàn thành nhiệm vụ đối với nó”. Thord nói, gấp ví lại chào từ biệt và bước ra.

Những người đàn ông chậm răi đi theo ông.

Hai tuần lễ sau đó, một ngày b́nh lặng và yên tĩnh, người cha và đứa con đang chèo thuyền băng ngang qua hồ, đến nhà Storliden để sắp xếp việc cưới xin.

“Miếng ván này không an toàn” người con nói và đứng thẳng dậy từ chỗ anh đang ngồi.

Cùng một lúc mạn thuyền tṛng trành anh chới với ngă ra khỏi thuyền với một tiếng thét.

“Nắm lấy mái chèo!”. Người cha la lên

Nhưng sau khi gắng sức vài lần người con trờ nên cứng đờ.

“Đợi một chút” người cha thét lên, và bắt đầu chèo về hướng đứa con trai.

Khi đó đứa con lộn một ṿng, nh́n cha một lúc lâu rồi ch́m xuống.

Thord gần như không tin vào điều đó; ông giữ cho thuyền đứng yên, nh́n đăm đắm vào nơi đứa con trai đă ch́m xuống như thể ông tin chắc rằng nó sẽ trồi lên một lần nữa. Ở đó chỉ có vài cái bọt tăm, rồi vài cái bọt tăm nữa, và cuối cùng một cái bọt tăm lớn đă vỡ ra, mặt hồ trở lại phẳng lặng, trong sáng như một tấm gương.

Trong ṿng ba ngày đêm người ta nh́n thấy người cha cứ chèo thuyền ṿng quanh nơi đó mà chẳng chịu ăn uống hay nghỉ ngơi ǵ cả; ông đă vớt được thi thể của đứa con trai. Măi đến sáng ngày thứ ba ông mới t́m thấy nó, ông vác nó đi qua những ngọn đồi về đến vườn nhà ḿnh.

 

Khoảng một năm sau kể từ ngày đó, một đêm mùa thu khuya khoắt, cha xứ nghe thấy tiếng ai đó bên ngoài cố t́m cách đẩy chiếc then cửa. Cha xứ mở cửa và nh́n thấy một người đàn ông cao gầy, tóc bạc trắng bước tới cúi chào. Cha xứ nh́n ông thật lâu trước khi nhận ra. Đó là Thord.

“Sao con đến muộn thế?” cha xứ nói và vẫn đứng yên trước mặt ông.

“Vâng, muộn quá rồi”. Thord nói và ngồi xuống.

 

Cha xứ cũng ngồi xuống, dường như chờ đợi. Một khoảng yên lặng thật lâu sau đó. Cuối cùng Thord nói:

“Con có đem theo một thứ mà con muốn tặng cho người nghèo; con muốn nó được xem là tài sản mang danh nghĩa con trai của con”

 

Ông đứng dậy đặt tiền lên bàn và lại ngồi xuống. Cha xứ đếm số tiền đo.ù

“Đây là một món tiền lớn”, cha xứ nói.

“Đó là một nửa mảnh vườn của con. Con đă bán nó ngày hôm nay”

Cha xứ ngồi lặng yên một lúc lâu. Cuối cùng ngài khẽ hỏi:

“Bây giờ con định làm ǵ ,Thord?

“Một điều ǵ đó tốt hơn”

 

Họ cùng ngồi đómột lúc, Thord ngồi với đôi mắt nh́n xuống ảm đạm, cha xứ cứ nh́n măi Thord. Chẳng bao lâu cha xứ nói nhẹ nhàng và chậm răi:

“Cha nghĩ con trai của con cuối cùng đă mang đến cho con một niềm hạnh phúc thật sự”

“Vâng, con cũng nghĩ thế” Thord ngước lên nói và hai ḍng lệ lớn từ từ lăn xuống trên má.

Nhị Tường dịch

 


Truyện Ngắn Thế Giới


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003