Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN THẾ GIỚI

Lời nguyền

Saberi Roy

 

Cảm thấy mệt nhoài sau một ngày làm việc nhọc nhằn, Masud quyết định đi tản bộ một chút cho thư thái. Anh gọi vợ:

“Anh đi ra ngoài một chút Hafsah à”

“Anh mệt lắm phải không, anh đă làm việc suốt cả ngày mà?” Hafsah, vợ anh đáp.

“Ừ, dĩ nhiên là phải mệt rồi, anh cần một chút không khí trong lành”

“Vâng, nhớ về sớm sớm nhé”.

Hafsah theo chân chồng bước ra đến cửa khi anh tháo cái áo khoác Ai Cập bằng bông và bước ra ngoài. “Trời sập tối rồi”. Hafsah ngước nh́n bầu trời rồi dơi theo chồng đang bước đi.

Masud đi xuống những con đường, trời đă tối dần nhưng đèn đường vẫn c̣n chưa được bật lên. Anh đi ngang qua bầy lạc đà và một đoàn khách du lịch gồm khá nhiều người ngoại quốc, họ vừa quay trở lại sau một cuộc hành tŕnh đến gần các kim tự tháp. Masud vẫn đang đi đến một khu vực vắng vẻ, hoàn toàn tối mịt, với những băi cát. Anh bước lên con đường ṃn gập ghềnh hướng đến những kim tự tháp, đây là con đường độc đạo và tách biệt với ngôi làng nhỏ.

Anh dừng lại một chút và thở dốc v́ vẫn c̣n mệt, thế nhưng vài lư do nào đó lại thôi thúc anh muốn tiếp tục bước đi xa hơn nữa. Anh đă bỏ lại những con đường làng ở phía sau lưng ḿnh và cứ thế tiến về phía băi cát, nơi đó dẫn đến những kim tự tháp. Anh nghe những âm thanh những con lạc đà quay trở về với những du khách và tiếng bọn trẻ kết thúc một ngày nô đùa.

Masud vẫn tiếp tục bước xa hơn nữa và nh́n đăm đắm những tia sáng đỏ cuối chân trời đang chiếu xuống anh, như thể chúng biết một bí mật nào đó mà anh không biết.

Cuối cùng, anh thấy quá mệt và bỗng phát hiện thấy một phiến đá nhỏ giống như một kiến trúc điêu khắc nơi anh vừa ngồi xuống. Cảm thấy mỏi mệt nên anh dùng ngón chân để moi sâu hơn vào trong cát. Anh nhận thấy có cái ǵ đó cưng cứng và sáng trên nền đất cát. Anh khom người xuống gần hơn để xem cho kỹ. Cuối cùng anh dùng hai tay moi lấy nó ra khỏi cát và phát hiện ra đó một tấm bảng bằng đá đă bị mẻ trên đó là những kư tự khắc ch́m bằng kim loại sáng bóng. Anh nâng tấm bảng lên, nó có h́nh dáng không đều đặn nhưng có lẽ h́nh dạng nguyên thuỷ của nó là h́nh chữ nhật có bề dài ước chừng hai mươi centimet. Masud gần như rùng ḿnh ớn lạnh khi nh́n thấy thứ bất thường đó ở gần nơi hoang vu này. Anh săm soi tấm bảng và thấy có những h́nh thù được viết trên đó. Ngay lập tức anh nhận ra đó là những kư tự của người cổ Ai Cập. “Đúng là một khám phá đây, một thông điệp, một thông điệp” Masud gần như la lên một cách phấn khích. Mặt anh đỏ bừng lên, Masud đứng dậy và quay về nhà với tấm bảng đá trên tay.

Hafsah ngạc nhiên khi thấy vẻ trầm ngâm của chồng ḿnh. Quá nôn nóng muốn biết nên khi mở cửa chị liền thúc giục, “Ngồi xuống và kể em nghe chuyện ǵ đă xảy ra vậy?”. Masud ngồi xuống và ch́a vật mới khám phá ra cho vợ anh xem.

“Em xem nè, anh t́m thấy cái này, đây là tấm bảng ghi chữ của người Ai Cập cổ, đây là một thông điệp, chắc nó nói lên điều ǵ đó. Cái này dễ chừng cả ngàn năm tuổi rồi. Anh không biết làm sao nó lại ở đó.

“Anh t́m thấy cái này ở đâu?” Hafsah hỏi.

“Trong băi cát, gần các kim tự tháp, chắc nó rất già tuổi và có thể đáng giá bạc ngàn”

Hafsah cầm tấm bảng và xem gần hơn. “Anh có chắc cái này đă nhiều năm tuổi không, nó đồ cổ chính cống hay chỉ đơn giản là hàng nhái theo một tấm bảng kiểu Ai Cập?”

Masud nh́n vợ. Anh luôn nghĩ vợ anh bao giờ cũng thông minh và khôn ngoan hơn anh. Những lời nói của chị đă làm cho anh phải suy nghĩ một lúc. Anh hết nh́n vào khuôn mặt của vợ ḿnh rồi nh́n vào tấm bảng và bỗng nảy ra quyết định.

Anh đứng dậy lần nữa một cách nôn nóng. “Anh sẽ mang cái này đến Latif, em biết Latif làm việc trong nhà máy chứ. Anh ta sẽ nói cho anh biết đây là thật hay giả, anh ta chuyên buôn bán những thứ này, anh ta là một chuyên gia mà.” Masud nhanh chóng gói tấm bảng vào trong tờ báo và bước đi ra ngoài trời tối.

 

* * *

 

Latif xem xét tấm bảng một cáck kỹ lưỡng gần nửa giờ và cuối cùng cười rạng rỡ với Masud.

“Masud, Tôi biết anh thật là may mắn. Nghe tôi nói đây, cái này ước chừng cả ngàn năm tuổi, có lẽ vào triều đại của nữ hoàng Nefertari[1], bởi v́ bức h́nh ở một bên hông này là h́nh của nữ hoàng Nefertari, dù nó bị bể và không hoàn toàn rơ ràng. Tôi thật ngạc nhiên khi anh t́m thấy nó gần các kim tự tháp. Nhưng tôi có thể nói với anh là nó là đồ chính hiệu, không phải giả mạo, nếu như anh muốn bán nó th́ …”

Masud ngắt lời anh ta. “Không, không đâu, tôi không muốn bán cái này đâu. Hăy nói tôi biết nó viết cái ǵ trên đó vậy. Có những chữ Ai Cập cổ trên đó, anh biết cách đọc th́ nói cho tôi biết đi, nói cho tôi biết trên đó viết ǵ”

Latif xem xét tấm bảng một lúc và lôi ra một tờ giấy từ trong ngăn kéo bên cạnh. Thế rồi anh ta in những chữ trên tấm bảng lên tờ giấy. Sau một lúc, anh ta nh́n Masud.

“Masud, đây có lẽ là một lời tiên tri, nó nói, “Ai t́m thấy vật này, sẽ trở nên giàu có”.

Mắt Masud rực sáng khi nghe những điều này. Anh mỉm cười. “Tôi biết mà, tôi biết đây là một thông điệp, tôi sắp giàu rồi. Tôi sẽ rất là giàu có”

Masud gần như nhảy múa trên đường về nhà. Hafsah thật ngạc nhiên khi chồng ḿnh bỗng nhiên thay đổi cách cư xử. “Anh sẽ giàu, Hafsah, chúng ta sẽ rất giàu, đây là lời nguyền thật sự, nó nói là anh sẽ trở thành một người giàu có”. Hafsah mỉm cười khi cầm lấy tấm bảng từ tay chồng và cất nó vào trong ngăn kéo an toàn.

“Bây giờ th́ nó sẽ nằm một nơi an toàn. Chúng ta không phải bán nó, nó sẽ mang đến cho chúng ta sự thịnh vượng”. Masud nói. Anh như đang ở trên chín tầng mây và gần như không ngủ được v́ quá phấn khích.

 

* * *

Nhiều tuần rồi nhiều tháng qua đi. Công việc kinh doanh nước hoa của Masud trở nên phát đạt. Tiệm của anh bán đủ các loại nước hoa Ả Rập và nước hoa Ai Cập cho mọi người đến từ khắp nơi trên thế giới, cho những du khách viếng thăm Cairo, và anh thậm chí c̣n xuất khẩu số lượng lớn đến các nước phương Tây và ngay cả phương Đông, từ Dubai đến Bombay và đến cả những thành phố như London và Rome. Tuy nhiên Masud không hoàn toàn hạnh phúc, anh muốn nhiều hơn nữa. Anh biết rằng anh có thể rất giàu nếu sự tiên đoán của lời nguyền là thật, nhưng lời tiên tri đó vẫn chưa thực hiện. Anh thu được lợi nhuận nhiều hơn, gần như nhiều gấp đôi trong năm nay nhưng vẫn không như anh trông đợi. Không có một vận may bất ngờ nào kể từ khi anh khám phá ra tấm bảng ghi lời nguyền ấy và anh cứ nghĩ về tấm bảng về lời tiên tri từng ngày một. 

Một đêm nọ anh lo âu nh́n lên bầu trời trong và vợ anh đang ngồi bên cạnh.

“Có ǵ mà anh có vẻ lo âu vậy?” Chị hỏi.

Anh quay sang chị.

“Em biết không Hafsah, anh đang nghĩ về tấm bảng đá và lời tiên tri. Nó thật sự không đúng. Anh đă nghĩ nó là một thông điệp, anh đă quá tin vào đó, anh nghĩ anh sẽ trở thành một triệu phú vậy mà anh vẫn cứ là hạng b́nh thường”

“Năm nay anh đă được khá nhiều lợi nhuận đó mà” Hafsah nhắc chồng.

“Ừ, nhưng không nhiều như anh mong đợi. Dù sao đi nữa cũng do anh làm ra được số tiền này. Anh bực ḿnh với chính ḿnh v́ đă tin vào những lời nguyền, tin vào tấm bảng đá. Masud quay mặt ra xa và một lần nữa ch́m đắm trong những suy tư.

Khi Hafsah đi sang pḥng khác, Masud liền mở khóa ngăn kéo an toàn, kéo tấm bảng đá ra và nh́n nó một lần nữa. Nó là một tảng đá xam xám, vẫn c̣n lại phần mạ đồng bên trên với lời nguyền đă phai màu 

Một suy nghĩ đột ngột thôi thúc anh. Xách tấm bảng trong tay, Masud ra khỏi nhà và bước nhanh chóng xuống những con đường vào giữa đêm khuya

 

* * * 

Vào nửa đêm, nhưng những ánh đèn đường vẫn c̣n sáng chói. Sông Nile trông lộng lẫy với những ánh sáng màu sắc rực rỡ và có bầu một không khí thiêng liêng của lễ hội với đông đúc những du khách đến tham dự lễ Tháng Mười Hai[2]. Masud đến gần sông Nile hơn và nh́n những chiếc du thuyền với kỳ quan vô tận đó, vẻ đẹp của sông nước như thôi miên trong đêm. Anh vừa bước gần hơn về phía sông và lia tṛn tấm bảng khỏi tay để nó rơi phía trước ḿnh. Nó rơi đánh thịch trên nền đất và anh chầm chậm đẩy nó. Thế rồi, như thể đang chơi với nó, anh bỗng nhặt nó lên lại và dùng hết sức mạnh ném nó đi thật xa như thể anh gởi nó vào ḷng sông.

Lời nguyền đă bay xa, vào ḍng sông Nile, đi theo ḍng sông và đă qua mọi sự mong chờ. Bỗng nhiên Masud cảm thấy ḿnh thật hạnh phúc và được trở lại tự do. Anh có thể làm việc mà không phải nghĩ về những lời tiên tri và cũng không c̣n cảm thấy buồn phiền khi tấm bảng đă không tặng cho anh thứ ǵ cả. Anh giờ đây là một người được giải thoát.

Masud vội băng đường tắt trở về nhà. Khi vừa về đến nhà, anh thấy vợ ḿnh đang chạy ra khỏi nhà lao về phía anh. “Masud, Masud”, chị vừa chạy về phía anh vừa thét to như thể tuyệt vọng. “Có chuyện ǵ vậy?” Masud bỗng sợ hăi.

“Em t́m anh suốt, anh đi đâu vậy? Giọng của Hafsah vỡ ra “…tiệm của ḿnh, tiệm của ḿnh đă bị cháy rụi. Latif vừa báo cho em”. Hafsah bắt đầu khóc.

Masud đứng ngây ra như phỗng trong một lúc. Khuôn mặt anh không thể hiện một điều ǵ như thể anh không hiểu những ǵ vợ anh nói và những ǵ đang diễn ra. Anh nắm lấy tay vợ ḿnh và tay anh bắt đầu run. Họ nghe Latif thét lên khi họ dọn lấy đồ đạc. “Đừng lo lắng quá, đừng lo lắng, chúng tôi đang khống chế. Tôi đă gọi cho cứu hỏa. Mọi việc rồi sẽ ổn”

Khi Masud nh́n ngọn lửa đă nuốt chửng hai mươi năm kinh doanh của anh, nh́n những người cứu hỏa tuyệt vọng và nh́n mọi người khác đang cố gắng khống chế ngọn lửa, anh không thể không tự hỏi có phải đó là hiệu lực của lời nguyền. 


 

[1] Nefertari có lẽ là một người đàn bà đẹp nhất trong lịch sử Ai Cập v́ tên của bà có nghĩa là “Người Đẹp đă đến”. Bà có sở thích múa thoát y, và rất coi trọng việc trang điểm. (Từ hàng ngàn năm trước người Ai Cập đă coi việc trang điểm là một phần bắt buộc của cuộc sống, một thứ tín ngưỡng, một tục lệ nhằm giữ cho thân thể luôn thơm tho đẹp đẽ (Chú thích của người dịch)

[2] Tháng 12 ở Ai Cập có lễ mừng sinh nhật Horus, vị thần đầu Ó. (Chú thích của người dịch)

Nhị Tường dịch

 


Truyện Ngắn Thế Giới


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003