Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN THẾ GIỚI

Một kẻ mù

Kate Chopin

Một người đàn ông mang một chiếc hộp nhỏ màu đỏ trong tay đang chầm chậm bước trên đường. Chiếc mũ rơm cũ kỹ và bộ áo quần bạc thếch trông như thể đã bao nhiêu lần hứng chịu nắng mưa dãi dầu. Tuy không già nhưng trông gã leỏ khỏeo yếu ớt; gã bước đi trong nắng men theo cạnh vỉa hè. Bên kia đường có những hàng cây tỏa bóng râm dễ chịu; tất cả mọi người đều đi phía bên đó. Nhưng gã không biết, bởi vì gã bị mù, và hơn nữa, gã hơi ngớ ngẩn.

Bên trong chiếc hộp đỏ là những cây bút chì mà gã đang ra sức bán. Gã không mang gậy, nhưng gã dò dẫm đường bằng cách lê bước dọc theo những nền đá và tay gã sờ soạng theo những hàng rào sắt. Khi gã đến được bậc thềm của một ngôi nhà nào đó, gã trèo lên. Thỉnh thoảng, sau khi hết sức khó khăn mới đến được bên cửa, gã lại không tìm thấy được nút chuông, thế là gã lại nhẫn nại bước xuống , và tiếp tục con đường của gã. Một vài cánh cổng sắt đã khóa chặt, chủ nhân của chúng đã đi nghỉ hè, còn gã thì lại tiêu tốn khá nhiều thì giờ để cố gắng mở cho được,  những cánh cửa được làm hơi khác một chút thì gã phí hết cả thời gian. 

Ðôi khi, gã thành công trong việc tìm thấy nút chuông điện: nhưng người tớ trai hay gái ra trả lời rằng họ không cần bút chì mà cũng không có lý do gì quấy rầy bà chủ vì một điều hết sức nhỏ nhặt kia. 

Gã lại tiếp tục bước đi một quãng đường thật dài và xa nhưng vẫn không bán được thứ gì. Buổi sáng, có ai đó cuối cùng đã phát chán vì thấy gã cứ lẩn quẩn loanh quanh, nên đã đeo cái hộp bút chì vào người gã rồi đưa gã ra ngoài để kiếm sống. Cơn đói, như những chiếc nanh nhọn đang cấu xé dạ dày, cùng với cơn khát dai dẳng đã đốt cháy khô miệng gã, hành hạ gã. Mặt trời đang đổ lửa. Gã không có áo quần gì nhiều nhặn _ một cái áo khoác bên ngoài chiếc sơ mi. Gã có thể cởi chúng ra và cầm trên tay hoặc ném đi, nhưng gã không nghĩ đến chuyện đó. Một người phụ nữ tốt bụng đứng từ cửa sổ ở trên cao, cảm thấy tội nghiệp cho gã và cầu mong cho gã băng ngang qua đường để đến chỗ có bóng mát. 

Người đàn ông trôi dạt vào một bên đường, nơi có đầy tiếng huyên náo, lũ trẻ đang sôi nổi đùa giỡn. Màu sắc của chiếc hộp gã đang đeo hấp dẫn chúng và chúng muốn biết ở bên trong chứa những gì. Một đứa lấy chiếc hộp của gã. Với bản năng bảo vệ những thứ gì mình sở hữu, và là phương tiện sinh nhai duy nhất, gã giằng lại, la mắng lũ trẻ, gọi tên chúng nó. Một cảnh sát đang đi vòng qua góc đường thấy gã đang là trung tâm của sự náo loạn, liền xoắn lấy cổ áo gã; nhưng kịp nhận thấy gã bị mù nên kiềm lại không nện dùi cui vào gã; để cho gã tiếp tục con đường của gã. Gã lại bước đi trong năng.

Trong cơn lang thang vô định, gã quẹo sang một con đường toàn những chiếc xe ô tô điện khổng lồ đi tới đi lui, ồn ào tiếng chuông reo, nền đất rung chuyển rầm rập dưới chân gã. Gã bắt đầu sang đường. 

Thế rồi một điều gì đó đã xảy ra_ một điều kinh hoàng mà đã làm cho những người đàn bà yếu ớt cũng như những người đàn ông mạnh mẽ đều cảm thấy choáng váng, buồn nôn. Ðôi môi của người lái xe điện xám như khuôn mặt của anh ta, một màu xám ngoét; anh ta run rẩy và lảo đảo vì đã nổ lực phi thường để dừng chiếc ô tô lại. Ðám đông từ đâu đã đổ xô đến quá bất ngờ, như thể có ma lực? Những cậu con trai chạy đến, đàn ông đàn bà hối hả trên những chiếc xe chạy đến để xem quang cảnh khủng khiếp: những bác sĩ hối hả có mặt như thể có sự chỉ bảo của Thượng Ðế.

Và sự khủng khiếp càng tăng lên khi mọi người nhận ra kẻ bị xe cán chết ấy là một trong những người đàn ông giàu có nhất, hữu ích nhất và có thế lực nhất trong thành phố, một người đàn ông điển hình cho sự cẩn trọng, khôn ngoan và nhìn xa thấy rộng. Làm thế nào mà một số phận bi đát như thế lại ập đến với ông ta? Sau khi từ nơi làm việc_  bởi vì đã quá muộn_ ông đã vội vã ra về để kịp đoàn tụ với gia đình, những người đã bắt đầu ký nghĩ hè ở nhà trên bờ biển Ðại Tây Dương trước đó một hoặc hai tiếng. Trong vội vàng, ông đã không nhận thấy một chiếc ô tô khác đang đến từ phía bên kia, và cái điều đau lòng vốn thường xảy ra kia đã lập lại. 

Gã mù không biết tí gì về chuyện đang chấn động kia. Gã đã băng ngang qua đường. Và gã đang ở đó, loạng choạng trong nắng, dò dẫm từng dước chân dọc theo vệ đường. 

Nhị Tường dịch

 


Truyện Ngắn Thế Giới


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003