Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN THẾ GIỚI

Con chuột

SAKI (H. H. MUNRO)

Từ thời thơ ấu đến tuổi trung niên THEODORIC VOLER lớn lên trong ṿng tay của một người mẹ rất mực thương yêu anh. Một người mẹ suốt đời lo lắng che chở bảo bọc cho đứa con cưng tránh những điều mà bà gọi là những thực tế phũ phàng của cuộc đời. Khi bà qua đời, bà để anh trơ trọi một ḿnh giữa cái thế giới như chính nó vốn có với muôn trùng điều tệ hại không đáng có hơn anh tưởng. Đối với một người đàn ông có tính khí và sự giáo dục như anh, thậm chí một cuộc hành tŕnh đơn giản trên xe lửa cũng đầy những nỗi phiền hà và rắc rối. Vào một buổi sáng tháng chín, khi ngồi xuống trong một toa xe lửa hạng hai, anh rơi ngay vào trạng thái đầy bối rối và lo lắng. Anh vốn đang ở tại nhà của một mục sư, những người bạn cùng pḥng hiển nhiên không phải là những người cục súc hay những kẻ thích chè chén say sưa, thế nhưng sự giám sát quản thúc những công việc nội bộ của họ thiếu trật tự và đă dẫn đến tai họa. Chiếc xe ngựa chở anh đến ga đă không hoàn thành nhiệm vụ. Khi giờ phút khởi hành của anh đă đến, người phụ việc có nhiệm vụ mang những đồ dùng thiết yếu đến, đă biến đi đâu mất. Trong t́nh trạng cấp bách này, Theodoric biết ơn sự giúp đỡ của cô con gái vị mục sư. Trước sự im lặng nhưng đầy bực ḿnh của anh, cô đă thu xếp giúp anh việc đóng yên ngựa, phải ḍ dẫm trong chuồng ngựa tăm tối sau nhà, nơi bốc lên một thứ mùi giống mùi của lũ chuột. Thực t́nh Theodoric chẳng sợ chuột chút nào, anh xếp chúng vào loại những phần tử tệ hại của cuộc sống. Anh cho rằng Thượng đế đă tạo ra chúng với ư định ban cho loài người một bài học nhỏ về sự can đảm, thế rồi, có thể cách đây đă lâu Ngài  nhận ra rằng chúng không phải là sinh vật cần thiết nên đă loại dần ra khỏi cuộc sống. Khi xe lửa rời khỏi sân ga, trí óc vốn lo lắng của Theodoric lại trút lên chính anh v́ cái mùi chuồng ngựa, cũng có thể v́ sự hiện diện của những cọng rơm dính đầy đất, hoặc v́ cả hai thứ, trên bộ áo quần không được chải chuốt của anh. May mắn thay, chỉ có một người nữa trong toa. Đó là một phụ nữ trạc tuổi anh, dường như sinh ra để ngủ hơn là ḍm ngó xung quanh. Chuyến xe lửa chạy suốt cuộc hành tŕnh một tiếng đồng hồ không dừng lại ở một ga nào. Trong toa chất toàn những đồ cũ và không có một hành lang nào thông với toa khác, v́ vậy không có thêm một hành khách nào nữa xâm nhập vào cái không gian “bán riêng tư” của Theodoric. Thế nhưng, khi xe lửa c̣n chưa đạt đến tốc độ trung b́nh, anh đă lâm vào một t́nh thế bất đắc dĩ. Anh nhận thức một cách rơ ràng rằng chẳng những không chỉ có anh với thiếu phụ ngái ngủ kia mà thậm chí anh c̣n không đơn độc cả bên trong bộ quần áo anh mặc. Một cái ǵ đó nóng ấm đang từ từ chuyển động trên da thịt anh làm cho anh bực tức và khó chịu vô cùng. Không nh́n thấy nhưng anh cảm nhận được, đó là một con chuột chạy lạc, hiển nhiên là nó đă chạy vào trong lúc thắng yên và chuẩn bị xe ngựa. Lén dậm chân và kín đáo giũ mạnh nếp quần nhưng anh không tài nào tống khứ được kẻ xâm nhập, mà giờ đây dường như đang nâng cao khẩu hiệu: “tiến lên”, cư dân hợp pháp trong áo quần này đă nằm dựa lưng vào đôi mông và ráng sức đưa ra một vài phương pháp nào đó để kết thúc quyền sở hữu tay đôi. Thật không thể tưởng tượng được rằng anh sẽ phải tiếp tục  giữ nguyên khoảng trống như thế suốt cả giờ đồng hồ trong cái t́nh trạng kinh khủng này ở Rowton House v́ lũ chuột lang thang (trí tưởng tượng của anh cho rằng có ít nhất là hai con chuột xâm nhập). Một mặt, không có cách nào làm anh dễ chịu hơn ngoài hạ sách cởi quần áo từng phần. Và việc thoát y trước sự hiện diện của một phụ nữ, thậm chí là cho một mục đích đáng khen ngợi, cũng là một ư tưởng làm cho tai anh đỏ rần lên một cách khốn khổ. Anh chưa bao giờ có thể phơi bày trơ trẽn như thế, ngay cả những chiếc vớ h́nh lưới trước sự hiện diện của phái đẹp, và cho dù, trong trường hợp này người phụ nữ kia trông có vẻ hoàn toàn đang ngủ . Mặt khác, con chuột đang cố chạy loạn xạ trong một vài phút v́ căng thẳng. Nếu có một sự thật nào của thuyết luân hồi th́ có lẽ con chuột đặc biệt này có tiền kiếp là một thành viên của câu lạc bộ leo núi An Pơ. Thỉnh thoảng, trong sự hăm hở, nó hụt chân và trượt xuống vài phân. Khi đó, nó sợ hăi hoặc có thể là tức giận, nó cắn. Theodoric như bị tra tấn v́ lâm vào một t́nh thế trơ trẽn nhất trong đời anh. Mặt ửng đỏ như cà rốt, nh́n chừng một cách đau khổ người bạn đường ngái ngủ, khẽ khàng và nhanh chóng, anh buộc những đầu chăn trên các giá để hành lư tạo thành một tấm rèm chắn ngang trong toa. Trong căn pḥng thay quần áo dă chiến chật hẹp sáng tạo một cách vội vàng này anh đă nhanh chóng giải thoát phần nào cho ḿnh và giải phóng con chuột ấy ra khỏi chiếc lồng vải tuưt. Ngay khi được phóng thích, chú chuột đă phóng thật nhanh xuống sàn, làm cho chiếc chăn tuột cả hai đầu mối rớt thịch xuống đất nghe thót tim đồng thời đánh thức người bạn đồng hành đang ngủ phải mở mắt ra. Với một thao tác c̣n nhanh hơn chú chuột, Theodoric chộp lấy chiếc chăn và che vội phần thân thể trần trụi và thụp xuống một góc xa của toa. Các mạch máu trên cổ và trán anh như căng ra, đập mạnh khi anh ngồi thin thít chờ đợi sự im lặng được phá vỡ. Tuy nhiên, người phụ nữ vẫn điềm nhiên lặng lẽ nh́n chăm chú vào người bạn đồng hành vốn câm lặng một cách khác thường; dù sao th́ chỉ có trời mới biết nàng nghĩ ǵ về thái độ của anh? 

"Có lẽ tôi bị cảm lạnh". Anh đánh bạo mở lời.

"Thật ư, tôi rất lấy làm tiếc, vậy mà tôi định hỏi sao anh không mở cửa sổ". Nàng trả lời

"Tôi nghĩ là tôi bị sốt rét" Anh thêm vào, hàm răng anh đánh lập cập nhẹ nhẹ, phần nhiều là do sợ hăi hơn là muốn củng cố tính xác thực cho lời nói của ḿnh.

"Tôi có một ít rượu mạnh trong túi xách, nếu không phiền th́ anh lấy xuống giùm". Người bạn đường của anh trả lời.

"Không đâu. ... Ư tôi muốn nói, là tôi không bao giờ uống rượu cả". Anh nói nghiêm trang.

"Tôi cho là anh mắc phải bệnh này khi ở miền nhiệt đới?" 

Kiến thức về những miền nhiệt đới của Theodoric chỉ giới hạn trong chiếc rương nhỏ xuất hiện mỗi năm một lần của một ông chú ở Ceylon], anh cảm thấy rằng ngay cả cái bệnh sốt rét cũng đang tuột dần ra khỏi lư lẽ của anh. Anh tự hỏi phải làm thế nào đây để cho nàng biết t́nh trạng thật của ḿnh lúc này một cách tự nhiên nhất. 

"Chị sợ chuột chứ?" Anh đánh bạo hỏi, mặt càng đỏ hơn

"Không, trừ phi chúng nhiều quá. Sao anh lại hỏi thế?

"Tôi mới bị một con chui vào trong người". Theodoric nói với một cái giọng gần như không phải của chính anh. Thật là một t́nh thế khủng khiếp"

"Chắc chắn là khủng khiếp rồi, nếu anh mặc đồ chật quá, nhưng lũ chuột sẽ có những ư nghĩ khác chúng ta về sự tiện nghi"

"Tôi đă tống khứ được nó ra trong lúc chị đang ngủ" anh tiếp tục. Nuốt nước bọt, anh nói thêm "Chính cái lúc ấy đă gây ra cho tôi cái t́nh cảnh như thế này"

"Tất nhiên là việc giũ một con chuột nhỏ sẽ không gây ra sự cảm lạnh” nàng kêu lên, với một vẻ coi thường mà Theodoric đánh giá là thật tệ hại. 

Hiển nhiên nàng đang xét đoán vài điều về t́nh trạng hiện thời của anh, và đang thích thú v́ sự bối rối của anh. Tất cả máu trong người anh dồn lên trên mặt, một nỗi thống khổ v́ mất thể diện c̣n tệ hại hơn việc vô số con chuột đang lởn vởn trong tâm hồn anh. Và khi, sự chỉ trích bắt đầu phát huy tác dụng của nó, th́ sự kinh hăi hoàn toàn chiếm lấy vị trí của sự bẽ bàng.

Với từng phút trôi qua, chiếc xe lửa đang tiến gần hơn đến trạm dừng đông đúc và ồn ă, nơi mà hàng tá con mắt ṭ ṃ sẽ nh́n thấy cái đôi mắt đang nh́n không chớp vào anh từ trong góc toa tàu. Chỉ c̣n một cơ hội mỏng manh, nhỏ bé, là trong một vài phút quyết định tiếp đó người bạn đồng hành của anh lại rơi vào t́nh trạng buồn ngủ. Nhưng những phút hồi hộp cho cái cơ may ấy cũng tàn lụi. Cái nh́n trộm kín đáo mà thỉnh thoảng Theodoric ném qua phía nàng vẫn thấy một sự tỉnh thức cảnh giác hoàn toàn 

"Tôi nghĩ giờ này chắc chúng ta gần đến nơi" nàng quan sát   

Theodoric càng kinh hoàng hơn khi nhận thấy từng cụm nhà nhỏ lụp xụp báo hiệu cuộc hành tŕnh sắp kết thúc. Những lời thông báo cũng vang lên. Như một con thú bị săn đuổi tháo cũi xổ lồng chạy hoảng loạn t́m nơi trú ẩn an toàn tạm bợ, anh vội ném cái chăn sang một bên, điên cuồng vật lộn với đồng áo quần lộn xộn. Anh nhận thấy khu ngoại ô mờ mờ lướt qua ngoài cửa sổ, cảm thấy cổ họng ḿnh nghẹn thở, tim đập liên hồi, và sự im lặng lạnh như băng trong phía góc toa trước mặt mà anh không dám nh́n. Thế rồi khi anh ngồi lại vào trong ghế, áo quần mặc xong, và gần như hoảng lọan; xe lửa chạy chậm dần, người phụ nữ cất tiếng nói:  

"Anh làm ơn gọi một người đưa tôi lên xe tắc xi nhé," Nàng thỉnh cầu, "Thật xấu hổ khi phiền đến anh trong khi anh không được khỏe, nhưng một người bị mù như tôi th́ luôn bất lực khi xuống sân ga"

 

] Tên cũ ca Sri Lan Ka (ND chú thích)

Nhị Tường dịch

 


Truyện Ngắn Thế Giới


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003