Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Tạp bút


 

THƯƠNG YÊU, THÙ HẬN VÀ THA THỨ!

Thanh Tuyền 

Chị điện thoại cho tôi: “ Rănh không, đi đâu đó ngồi uống nước!”. Tôi biết chị đang có chuyện buồn hay vui muốn được chia sẻ. Chơi với nhau gần chục năm nay, mỗi lần có “tâm trạng”, chị lại gọi cho tôi.

Chị, một phụ nữ tuổi bốn mươi bảy, vẫn c̣n khá trẻ và xinh đẹp. Năm mười tám tuổi chị lấy người chồng hơn chị mười tuổi. Mười năm sau hai vợ chồng chị ly hôn. Lư do cuộc chia tay v́ anh muốn ra nước ngoài sống, c̣n chị muốn ở lại. Giằng co nhiều phen, nhờ đến sự can thiệp của nhiều người chị mới được giành được quyền nuôi hai con; đổi lại chị phải nhường cho anh toàn bộ gia sản, lúc đó có cái nhà và chiếc xe máy, anh bán hết đem tiền ra đi. Nghe chị kể, thời sống với anh, chị không được hạnh phúc v́ tánh t́nh anh hẹp ḥi và hay ghen tuông hoang tưởng, những trận đ̣n oan ức vẫn thường giáng xuống chị đêm đêm mỗi khi anh say xỉn. Một ḿnh nuôi con, nuôi mẹ và thêm 3 đứa cháu mồ côi, việc ǵ chị cũng làm từ rửa chén bát thuê cho tiệm phở đến nhận đánh máy văn bản. Tích lũy tiền bạc, chị mua mảnh vườn, làm kinh tế vườn ao chuồng. Cuộc sống dễ thở dần. Mấy năm sau này chị xoay sang chơi tem, buôn bán tem rồi lân la sang nghề đồ cổ. Suốt ngày thấy chị ngoài đường, tất bật, tính tính, toán toán. Làm ăn tích cóp, chị sắm sanh dần dần. Nhà cửa, xe cộ, con cái học hành nên người…. Gần đây tôi nghe chị khoe vừa mua được một trang trại, có vườn cây, ao cá…. Bao nhiêu năm chị vẫn một ḿnh. “Nhiều lúc mỏi mệt lắm, muốn t́m một bờ vai để dựa mà không dám”. Chị vẫn thường nói với tôi như thế! Tuy biết chị làm ăn khấm khá, nhưng sao trong tôi vẫn có điều ǵ đó mơ hồ, nơm nớp lo lo bởi thấy chị cứ như thân liễu trong cơn giông….

Gặp tôi, chị vào đề ngay câu chuyện: “Chị vừa nhận được tin anh từ nước ngoài. Anh mới vừa qua một cơn nguy kịch, tưởng là bị liệt, nhưng giờ đây đă đỡ, tuy nhiên không được b́nh thường, đi phải có người d́u. Gia đ́nh người chị của anh ở Việt Nam muốn đưa anh về sống những ngày cuối đời”. Tôi nh́n chị: “Tưởng rằng mối quan hệ ngày xưa đă hết ?”. Chị lắc đầu: “Vẫn c̣n hai đứa con”. Tôi hỏi chị tính sao khi hai người đă ly hôn từ lâu rồi. Chị không trả lời câu hỏi của tôi mà lại kể: “Hôm qua chị gọi điện thoại sang cho anh. Không c̣n giọng nói sấm sét ngày nào khi hai người sống chung với nhau mà là câu trả lời thều thào đứt quăng: anh giờ tàn tạ lắm…. Nói chuyện với anh xong chị buồn quá, những tưởng bao nhiêu năm tháng ḿnh cố gắng làm ăn chỉ bởi một mục đích muốn trả thù, muốn cho anh sáng mắt ra bởi câu nói của anh ngày ấy: “Để coi rời tôi ra cô làm được ǵ!”. Bây giờ chỉ c̣n là sự trống rỗng, chơi vơi, hụt hẩng. Con đại bàng găy cánh rồi em ạ. Tất cả trong chị giờ như quả bóng x́ hơi, ḷng chẳng nhẹ như ḿnh tưởng mà lại thêm trĩu nặng ….”.

Tôi và chị chia tay nhau, chị đă nói hết với tôi những ǵ muốn thổ lộ, nhưng tôi biết câu chuyện chưa đến hồi kết. Chợt, nh́n thấy chị vẫn c̣n đẹp lắm, dáng đi của chị vẫn nhẹ nhàng và thanh thoát như hồi tôi mới gặp chị. Chẳng lẽ măi măi chị vẫn không t́m được bờ vai nào để dựa? Chẳng lẽ chị măi phụ thuộc vào một người ? Mới biết, không chỉ thương yêu mà thù hận cũng khiến người ta sống, và cũng từ đó người ta tỏa sáng nếu biết bỏ qua và tha thứ!                                                   

 

 

 


Tạp bút


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 16/11/2006