Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Tạp bút


 

Mẹ tôi và máy vi tính

Thanh Tuyền 

Cách đây khoảng độ 15 năm. Hồi em gái tôi chưa ra riêng c̣n ở chung với mẹ.  Vợ chồng em tôi “cắc củm” dành dụm sắm được một cái máy vi tính.  Khi ấy máy vi tính là cả một gia tài. Em tôi đem về. Mẹ tôi chỉ biết đứng xa xa mà nh́n. Rồi khi em đi làm, mẹ lại cặm cụi lau bụi  từ con chuột, bàn phím, màn h́nh đến chiếc bàn, cái ghế … Mẹ nói: “Mắc tiền quá, giữ ǵn cho con có cái mà làm việc”.

Tối tối, nh́n hai vợ chồng em thay phiên nhau cái máy vi tính, mẹ cứ nghĩ, giá mà ḿnh có tiền mua cho chúng cái nữa khỏi giành nhau! (chắc chắn mẹ không thể thực hiện được điều ước này rồi!)

Mấy năm sau khá hơn, em sắm thêm được một máy vi tính. Cái máy cũ sau đó bị chê v́ “yếu”. Thấy mẹ ở nhà cứ làm làm công việc lau chùi (cả hai máy). Tụi tôi nói:

- Để con bày cho má sử dụng máy vi tính, ở nhà chơi điện tử hay đánh bài, đánh cờ với máy cũng vui!

Mẹ tôi giăy năy:

- Í chết, máy mắc tiền thế mẹ làm sao dám đụng vào!

Rồi các cháu ngoại cũng lớn lên, chiếc máy cũ chỉ dành để chơi điện tử hay tập đánh văn bản. Bà ngoại tiếc của, cũng không bao giờ dám động đến (sợ hư, tốn tiền con sửa).

Em gái tôi ra riêng. Mẹ tôi ở một  ḿnh. Mẹ không chịu đến ở nhà ai. Cũng thuận lợi là nhà tôi, nhà mẹ và nhà em gái gần nhau. Khoảng cách đủ để bưng bát phở đi đến nơi vẫn c̣n nóng. Bạn bè, hàng xóm ái ngại cho mẹ ở một ḿnh đêm hôm. Mẹ chỉ nói: “Nhà đứa nào cũng lầu, ḿnh già cả leo làm sao được. Ở nhà trệt cho chắc ăn. C̣n bàn thờ ổng nữa. Qua nhà tụi nó làm sao leo  lầu thắp nhang?”. Với lư do chắc nịch như thế, mẹ tôi  cố thủ, không ai lay chuyển được.

Giờ đây cuộc sống khá hơn,  máy vi tính chẳng là tài sản ǵ lớn lắm. Nhà tôi và em gái tôi tiện nghi mỗi người một máy, nối mạng, có cả laptop. Bao nhiêu tin tức trên mạng nhanh chóng lấy xuống, lũ cháu ngoại tha hồ kể cho bà nghe. Mẹ tôi lại tiếc:

-         Phải hồi đó bà học vi tính, giờ đây biết xài rồi.

Chúng tôi cũng tiếc, giá mà bà ngoại biết sử dụng máy vi tính mua cho bà một cái tha hồ mà  đọc báo trên mạng.

Buổi tối, mẹ đi bộ một  ṿng qua nhà tôi rồi nhà em gái. “Tụi nó mỗi đứa một máy làm việc tới khuya”. Thỉnh thoảng mẹ vẫn khoe với mấy bà bạn già như vậy.

Mẹ bị bệnh, chị em chạy vội về nhà mẹ. Em tôi c̣n mang theo cái laptop, trong đó có đủ thứ  từ quá khứ, hiện tại cho đến tương lai, với lư do hết sức hợp lư: Có máy vi tính  mới vui. Buổi tối mấy  chị em xúm xít quanh mẹ.  Em gái mở laptop coi h́nh. Những tấm h́nh từ thuở c̣n mấy chị  em “uổng trờ” cho đến tấm h́nh mới nhất đều được em lưu giữ trong máy. Cả một thời tuổi nhỏ hiện về, tha hồ mà ôn cố. Bàn tay em bấm chuột chách chách, lướt web rào rào, mở hết  cửa sổ này đến cửa sổ kia. Em c̣n mở Y! Messenger cho mẹ chat với d́ ở bên Mỹ. Mẹ cười móm mém: “Chu cha, phải ba mày c̣n sống, giờ ổng vui biết mấy. Mẹ thấy ḿnh sung sướng hơn nhiều người là c̣n hưởng được đời sống văn minh, thấy được thời toàn cầu hoá!”.  Và mẹ lại tiếc: “Phải chi hồi đó mẹ học vi tính th́ giờ cũng biết kích chuột rồi !”.

Mẹ hết bệnh, buổi sáng lại nhập hội cùng mấy bà bạn già ra công viên. Tôi đi bộ  theo mẹ, nghe mẹ đang khoe những câu chuyện trên mạng trong cái laptop chút xíu của con. Câu chuyện “ảo” của mẹ nghe có vẻ tự hào lắm lắm ! Tôi lại nghe mẹ nói: Phải chi hồi đó tui chịu học vi tính, cái máy tụi nó đi làm ở nhà để không đó chớ”. Tôi  bước đi thấy ḷng vui vui. Năm nay mẹ đă 74 tuổi. Cảm thấy ḿnh hạnh phúc quá chừng v́ mẹ cũng được sống trong một “thế giới phẳng” mà ở đó internet là công cụ để “nghĩ  toàn cầu”.

 


Tạp bút


Home

Cập nhật: 12/1/2007