Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Tạp bút


 

Khi đàn chim trở về

Thanh Tuyền 

Mỗi năm một lần, có những ngày đầu năm ở thành phố ồn ào kia trở nên lặng lẽ, những con đường chật chội bỗng vắng hẳn, rộng hơn th́ hiểu ngay rằng, những con chim đang bay về với mẹ. Và, phải chăng, thật hạnh phúc cho ai vẫn c̣n mẹ để trở về những ngày tết?

Bà mẹ lật cuốn lịch nhẩm tính ngày chuẩn bị tết. Tết năm nay đến nhanh quá, vừa mới qua Noel, đă thấy tết đến, chưa kịp làm ǵ đă thấy hết năm. Năm ngoái đứa con c̣n đi học, nghỉ tết về nhà gần trọn tháng, năm nay đứa con ra trường đă có việc làm, thời gian nghỉ tết rút xuống chỉ c̣n lại một tuần; về đến nhà, quăng cái balô đó, rồi ngủ, rồi cà phê với bạn bè, chưa kịp ăn cho hết món ngon mẹ nấu, ngồi lại hàn huyên với mẹ lâu hơn đă phải lục tục mua vé ra đi. Năm nay, vợ chồng thằng lớn kéo về. Bà mẹ biết rất rơ, con cái dù đi Đông, đi Tây, ăn trăm thứ món ngon vật lạ cũng không bằng những món đơn giản, quê mùa mẹ nấu. Chén mắm mẹ làm cũng ngon, có nhà hàng nào nấu được tô canh khoai từ ngon như mẹ?

"Tết về nhớ đến quê nhà / Thịt thưng bánh tráng mặn mà khó quên!". Rơ ràng bánh tráng không thể thiếu dành cho các món cuốn. Ǵ cũng cuốn được, giải quyết cái dạ dày réo sôi khi đi chơi về, không cần ai phải dọn lên mâm bát. Đây là cách ăn vừa đầm ấm, vui vẻ, có thể chuyện tṛ được lâu quanh bàn ăn. Văn hóa cuốn c̣n thể hiện được sự nhàn tản, ung dung, tém vén, khéo léo trong cách ăn uống mà mẹ đă dạy từ ngày c̣n rất nhỏ. Chịu khó làm hũ dưa món cho con. Mua th́ mắc mà lại không tin tưởng được khoản vệ sinh, an toàn thực phẩm. Nghĩ đến nét mặt sung sướng của con khi ăn bánh chưng chấm với nước mắm dưa món bà mẹ lại cất công ra chợ mua đu đủ, củ cải, cà rốt... Không có ǵ phải vội, buổi sáng chịu khó dậy sớm một chút, cắt, tỉa hoa các thứ, chờ nắng lên, đem phơi một, hai nắng là vừa. Sau giấc ngủ trưa nấu nước mắm đường chờ nguội rồi cho các thứ vào hũ. Biết con trai lớn thích ăn nem chua, bà mẹ chịu khó đi chợ thật sớm chọn mua thịt nạc c̣n nóng hổi, dính tay về nhà xắt nhỏ, trộn chung với b́, ướp tỏi, riềng... Phải gói bằng lá sung mới "chín" thịt. Rồi con phải giă thính. Đứa con trai cho rằng, nó ăn nem chua khắp các miền nhưng không đâu có món nem chua ngon như của mẹ.

Bà mẹ c̣n chuẩn bị ít bánh chưng, tết mà không có bánh chưng th́ c̣n ǵ là tết? Cái món bánh chưng công nhiều chứ nguyên vật liệu không tốn bao nhiêu. Mua th́ mắc, chịu khó một chút, lại có quà cho con mang đi. Bà mẹ gói bánh chưng nhanh lắm, chẳng cần phải có khuôn. Cái bánh mẹ gói khác cái bánh thợ ở chỗ... méo mó. Quan trọng là nhân bên trong, thịt ngon, đậu xanh chín mềm, nêm nếm gia vị vừa miệng... Bà mẹ lại chịu khó ra chợ chọn lựa kỹ từng miếng măng khô. Chỉ một nồi măng nhỏ biết bao t́nh thương yêu của mẹ gởi vào đấy.

Nhiêu đó là đă thấy tết. Con cái đem về thêm các thứ nữa là thấy xuân hạnh phúc, đủ đầy.

Đêm Ba mươi, cả nhà quây quần trong pḥng khách nhỏ. Chai rượu, mấy cái ly được bày sẵn. Bày thêm bộ bài, bộ lô tô cho đám cháu lau nhau. Bà mẹ nh́n các con ḿnh, có đứa thành đạt, có đứa c̣n lông bông, có đứa vẫn chưa tốt nghiệp, có đứa mới đi làm, ngồi chưa nóng chỗ đă thấy chán việc. Bà coi đứa thành đạt cũng như đứa lông bông, đứa nào cũng nhiều lỗi lầm, dễ vấp ngă, mà đường đời th́ lắm chông gai, hầm hố... Ṿng tay của bà bây giờ không ôm nổi ước mơ của con cái, ánh mắt của bà giờ cũng không thể dơi theo hết con đường chúng đi, thôi th́, bà chỉ c̣n biết cầu nguyện. Trong mùi hương trầm ấm áp đêm cuối năm bà cầu xin trên đường dài, con cái đầy đủ nghị lực vượt qua thử thách, cám dỗ, gian nan không sờn ḷng... Có đứa con trai chợt nh́n thấy gương mặt mẹ đang trầm tư, bước đến ôm vai mẹ. Bao nhiêu năm khó nhọc nuôi nấng, dạy dỗ con cái nên người, giây phút ngắn ngủi này, bà mẹ thấy ḿnh thật hạnh phúc!

Lục tục rồi cũng qua mấy ngày tết. Mỗi ngày xé tờ lịch bà mẹ lại thấy ḷng buồn man mác. Chúng về, rồi chúng lại đi. Những con chim vội vă quay về cái tổ nhỏ bé ngày xưa, ăn bữa cơm mẹ nấu, ngồi với mẹ trong gian bếp nhỏ... H́nh như bà vẫn chưa kịp nhắn nhủ thêm với các con điều ǵ...

Vài cái bánh chưng gói cho con mang về thành phố gọi là chút quà quê của mẹ. Dù biết chúng không thiếu, và có thể, về thành phố, lao vào cái ṿng cơm áo chúng sẽ bỏ quên cái bánh chưng đến mốc, nhưng bà vẫn nài ép. Con mang đi cho mẹ vui ḷng.

Mỗi năm một lần, có những ngày đầu năm ở thành phố ồn ào kia trở nên lặng lẽ, những con đường chật chội bỗng vắng hẳn, rộng hơn th́ hiểu ngay rằng, những con chim đang bay về với mẹ. Và, phải chăng, thật hạnh phúc cho ai vẫn c̣n mẹ để trở về những ngày tết?

 

1/2012

 

 


Tạp bút


Home

Cập nhật: 12/1/2007