Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


 

Ý chí

2/6/2011

 

Trên tường có một bức tranh, đã cũ, tàn úa, thôi màu.  Chỉ còn màu kỷ niệm 

Đàng sau bức tranh là những ô chữ nhật dài để thông gió. Mưa tạt nên nhét xốp vào đó để bít luôn. Gió đi qua ban công vào cửa chính vậy. 

Những ô nhữ nhật dài có mái xiên lấp đầy bằng thanh xốp, trở thành chỗ trú ẩn cho lũ chim sẻ.

Với cái mỏ nhỏ nhoi vậy mà hàng ngày chúng đã moi khoét gần hết những thanh xốp trở nên mỏng như có thể nhìn xuyên qua được, và có chỗ cũng đã lủng lỗ. Xong công việc khoét, chúng tha về đầy rơm rác và cọng chổi.  

Thế là mình có thêm một gia đình hàng xóm chung vách ...bức tranh. 

Hàng xóm này rất ồn ào lúc tinh mơ, làm rộn rã một ngày nắng. Chúng ồn ào một lúc rồi bảy giờ sáng cũng kéo nhau đi kiếm ăn hết, hệt như những công chức đúng giờ. Trả lại sự yên ắng. 

Hàng xóm này cũng ồn ào lúc chiều tối, chúng kéo nhau về, trò chuyện rôm rả, ríu rít. Lâu lâu vài tháng có tiếng chim non. Trời mưa hàng xóm về sớm hơn, chừng như chưa đủ no nên còn kháo chuyện hơn bình thường. 

Lâu lâu, những cọng rơm, những vỏ trứng của hàng xóm lọt vào phòng, để lại một mùi rạ mùi lúa khô rất khó tả, nghe man mác một mùi ấu thơ, đi chân đất, lang thang xóm ba làng. Nhiều lúc giận hàng xóm muốn tháo bức tranh xuống và cưỡng chế... nhưng chợt nghĩ, đất lành chim đậu.

Những ngày trời nắng nóng, chợt thấy có khi hàng xóm trở về nhà giữa trưa, bên này nhìn qua lỗ xốp mỏng manh, thấy cái mỏ, con mắt, bóng dáng nhỏ nhoi của hàng xóm mà lòng xốn xang. Mùa hạ đang nóng chợt mát hẳn.

Nửa đêm hàng xóm cũng chợt thức dậy, tiếng đập cánh lụp bụp vào bức tranh nghe vội vã, thảng thốt, có tiếng kêu rí rí,  có lẽ hàng xóm  ngủ say mất thăng bằng bị té ^ ^ 

Nhớ từng nghe một bài kinh, lũ kên kên mẹ sinh con không chịu mớm mồi, bay đi kiếm ăn cho no một mình. Lũ kên kênh con trong tổ ở nhà đói đợi chờ và lớn lên, chúng lớn lên bằng năng lượng của sự chờ đợi, bằng ý chí mãnh liệt, để rồi đủ lông đủ cánh và ra ngoài kiếm ăn. 

Cuộc sống, của một người 50kg hay của một con chim 50g cũng đều cần ý chí!


 


blog


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 2011