Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


 

Có ai như tôi

28/10/2011

Gần năm phần sáu đời người mới bắt đầu tập chơi piano.

Nhà có cây organ mua cho Bống tập cách đây vài năm. Bống tập piano bắt đầu chê thiếu phím không thể tập nữa. Tom góp khoản tiền dành đi du lịch để mua cho Bống cây piano. Rồi cây organ cũng đóng bụi. Rồi Bống cũng bận học nhiều quá cây piano cũng đóng bụi.

Tiếc của. Không lẽ để cho 2 cây đàn lên mốc meo như đời mình. Hít một hơi thở vào, tập thử xem sao. Cứ xem như là chơi game thôi, ngày xưa đã từng chinh phục trò chơi Đi tìm công chúa, Ninja.. thì đôi tay mình cũng lanh lẹ lắm vậy.

Đôi bàn tay xưa nay vốn một bàn cắt ngắn một bàn để móng để thỉnh thoảng ngồi khảy ghi ta hát tình ca, giờ cắt trụi để tập piano.

Cô giáo của Bống nói có ông già gần 70 tuổi mới tập chơi piano để luyện trí nhớ, có bà sồn sồn cũng tập chơi vì ống chề không biết làm gì cho hết thời gian. Cả hai lý do đó mình cũng có thể vin vào được, nhưng thật tình tập chơi vì tiếc của, vì thấy thương 2 cây đàn, ít ra nó cũng bầu bạn lâu nay với gia đình và cũng từng cộng nghiệp lúc thăng hoa rộn rã những cảm xúc.

Chơi piano khó như một tay vẽ hình tròn một tay vẽ hình vuông. Mở cuốn method de rose của bé Bống tập tành gõ thử vài phím giống như mổ cò những ngày mới tập đánh máy chữ. Nản thiệt. Phím thì không thuộc. Khóa Sol khóa Fa gọi tên lẫn lộn tuốt hết.

Cái khẩu hiệu đi theo suốt cuộc đời đó là “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng” của mình đâu rồi. Hãy xem đó là “kẻ thù số 1” hiện nay vậy.

Thế là, để bắt đầu, tôi copy hình vẽ những nốt nhạc trên mạng, sau đó cắt từng nốt dán lên cây organ. Trước khi dán thì bấm nghe âm thanh và hình nốt hiện lên trên màn hình có đúng không. Phù! xong công đoạn dán, hơi dơ một chút, nhưng mà … chấp nhận được.

Xong giai đoạn 1, giai đoạn 2 là chọn bài yêu thích mà ngày xưa từng tập với guitar. Sonata Moonlight. Thiệt đúng là chưa biết đi đã muốn chạy. Ngày xưa cũng thế có sao, chưa biết đan thuần thục mũi cơ bản đã tập đan một cái áo méo mó trọn vẹn rồi. Bài Sonata Moonlight có sẵn trong cây đàn organ, cứ play, stop, rev, ff, cứ thế mà lần mò “từng phím từng phím thầm”. 

Những giai điệu quen thuộc đã dần dần hiện lên, bàn tay cũng theo quán tính mà nhún nhảy trên phím đàn. Thế là bắt đầu chạy đến cây piano mổ cò lại. Cái ngón tay lúc chơi trên organ thì cứ như bị dán keo vào phím, lúc tập trên piano cũng dính chặt vào phím y như vậy. Bé Bống nhìn mẹ vừa ngưỡng mộ vừa ngao ngán. Nó hỏi: sao mẹ không đạp pê đan. Thế là tập đạp. Nó ngồi nghe một lát rồi nói: tội lỗi thật, sao mẹ không nhấc chân lên.

“Và như thế tôi sống vui từng ngày”. Bản nhạc chơi chưa được trọn vẹn nhưng niềm đam mê vẫn chưa dứt, vì mỗi khi đi ngang cây piano tôi lại dừng chân một lát để … tra tấn lỗ tai hàng xóm. Bé Bống nói: mẹ à, mẹ tập xong bài này là có thể vỗ ngực xưng tên rồi đó. Dù sao thì dùi mài tay chân tâm trí vào tiếng đàn cũng giảm bớt nghiệp bất thiện cho thế gian này. Một điều hay nữa là sau khi nghe tiếng đàn “ô nhiễm” của mẹ thì Bống lại ngồi ngay vào cây đàn để thanh lọc môi trường.

Vẫn tiếp tục rị mọ với 2 cây đàn, mong chờ một ngày “vỗ ngực xưng tên”. :))

 


 


blog


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 2011