Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


Những đoản khúc cuối năm

Nhị Tường

5/2/2011

 

 

Những ngày cuối năm trôi qua thật êm ả với những niềm vui nhẹ nhàng. Con gái nhỏ mang về phần thưởng học sinh giỏi học kỳ I với chồng vở trĩu tay. Bà ngoại đùa xin một cuốn để viết hồi kư, Bống hoan hỉ tặng nhưng bà ngoại không lấy. 

20 Tết. Không thấy không khí tết, nhà cửa vẫn thênh thang ngoài những hủ dưa món phơi được trúng ngày trời nắng to, những ngày khác trời cứ lạnh lạnh và mưa lất phất. Buổi sáng đi tập thể dục ngang qua chợ, nh́n người ta mua sắm mà chỉ lựa được 2 lạng măng.

Buổi tối chạy xe ra tiệm nội thất, mua một chiếc ghế sofa. Ghé hiệu sách mua 4 cuốn Mật Mă Tây Tạng để tết này thảnh thơi nghiền ngẫm. Tết này nhà có thêm khách, một chiếc sofa cũng giải quyết được phần nào chuyện ngủ nghỉ.

Cầm quyển sách lên sao cứ thấy mắt nḥe nḥe, buồn ngủ. Cầm chiếc kính lăo của bà ngoại đeo lên chợt thấy chữ rơ mồn một. Ôi thôi già rồi, buổi chiều chạy ra đường mua một gói hoa mai giả chợt thấy tiệm kính, đo mắt mới biết 2 con mắt lệch độ nhau, mắt bồ câu con đậu con bay. Mua một cái kính gọng hồng để rồi về chẳng buồn muốn đeo.

 

22 Tết, buổi sáng mang bộ đồ đồng trên tủ thờ xuống, trút cát ra để sẵn. Buổi chiều nhờ con gái nhỏ ôm xuống đường để đem đi ra tiệm cho người ta chùi. Chùi xong mang về để lại góc cầu thang. Ít hôm sau. hai chị em giúp nhau mang đặt lên tủ thờ trở lại. Mong sao cho chúng luôn nhớ đến những công việc này để nhiều năm về sau biết việc mà làm. Lau xong bộ chân đèn và đặt lên, hai đứa kéo nhau xuống để sà vào máy vi tính. Mẹ hỏi: hai đứa có thắp nhang không? Dạ không. Thế là dặn con gái lớn lên thắp nhang thưa với ông nội là con đă về nhà. Con gái nhỏ th́ thưa với ông con được học sinh giỏi. Không biết là hai đứa sẽ khấn khứa thế nào nhưng trông rất vui vẻ và đồng lơa. Thật là mừng thay.

Đưa ông Táo trong một khuya lặng lẽ. Ngồi tỉ mẩn làm những cành hoa vải và gắn lá hồi sinh cho gốc cây si đă chết bằng những chiếc lá vải xanh.

 

25Tết. Con gái lớn gọi điện thoại than thở không mua được vé xe về Tết. Nào hay có d́ Tuyền đi công tác đột xuất, ghé trường đón. Con gái lớn thi xong khệ nệ ba lô trên vai, tay nặng trĩu xách không phải là mua đồ tết mà là “con mang đồ về Nha Trang giặt”. Con c̣n nói thêm: “hôm nay lớp con đứa nào đi thi cũng mang ba lô đến trường, thi xong là về luôn”. Buổi tối con gái nói hí hửng: “Mẹ ơi, bạn con nhiều đứa post trên yahoo nói giờ này c̣n kẹt lại ở Sài G̣n”…

 

 

Buổi sáng, một đồng nghiệp của bố Bống mang đến một chai dầu ăn và một kg đường, nói là công đoàn trường gởi. Lâu lâu thấy lại quà tết dạng này, chợt xúc động ghê, nhớ những chục năm xưa… Buổi chiều một “học tṛ” đang làm nghiên cứu sinh chở vợ và đứa con 7 tuổi bằng Honda từ Vạn Ninh vào thăm mang theo lẵng quà tết. Trời lạnh và gió, tiễn họ ra về mà thấy chạnh ḷng.

27 Tết. Về Thành biếu bánh chưng cho các d́, đi ngang qua cổng thành chợt thấy một đôi trai gái chụp h́nh chuẩn bị đám cưới, vội quăng xe, bỏ dép trèo lên cổng thành chụp ké vài góc ảnh.

Hoa đă dọn ra khắp các nẻo đường, người mua ít thấy, hoa không nhiều như mọi năm.

Ghé lên nghĩa trang Hà Dừa. Ngôi mộ nhỏ của người chị đă mất lúc 4 tuổi được sơn một màu mới. Không biết ai đă sơn giúp, nh́n lại ngôi mộ bên cạnh cũng cùng một màu sơn. Có lẽ người thân của ngôi mộ này đă thấy một nấm mộ nhỏ nhoi nằm bên cạnh nên đă thương mà quét luôn. Những điều dễ thương thầm lặng luôn hiển hiện quanh ta trong đời thường. Xin cảm ơn người hàng xóm trong nghĩa trang.

Bố Bống gởi về những tấm h́nh mặt hồ đóng băng, những gốc cây trơ trụi từ Korea, link youtube với bản t́nh ca mùa đông và thèm nhớ tết ở nhà.

28 Tết. dạo ṿng ṿng thành phố. Trời chợt mưa chợt nắng. Những người bán hoa co ro đứng bên các hiên nhà người ta giữa những chậu hoa rực rỡ nhưng khách mua thưa thớt. Trồng được cây hoa cũng khổ mà bán được chậu hoa cũng cực làm sao. 

29 Tết. Ngày hôm nay anh Tiến chở vợ và con 17 tháng về quê ăn tết với mẹ già. Xe mới mua lái chưa quen, đường Sài G̣n Nha Trang cũng diệu vợi. Má cứ đi ra đi vào ḷng lo lắng thấp thỏm mà không nói ra. Buổi chiều th́ vẫn cứ “mẹ già lần ra trước ngơ ngóng tin con”. 5 giờ chiều chiếc xe hơi đậu trước sân nhà. Cả nhà rộn ră. 

30 Tết. Cơm nước xong, buổi tối cuối năm, 3 anh em của ngày xưa lại được đoàn tụ một tối giao thừa trong một căn nhà. Mẹ già đă thành bà cố, ông anh đă thành ông nội. Rượu đă khui, hộp ḅ khô đă mở. Chuyện mới chuyện cũ râm ran… Dường như năm mới đă bắt đầu.

 

Những đoản khúc cuối năm được ghi vắn tắt trên tờ giấy lịch, đến hôm nay (mồng 3 tết) mới chép lại, kèm theo bài thơ con cóc nháp trên đó:

NHÁP CUỘC ĐỜI (30/1/2011)

Những tờ lịch rơi xuống hằng ngày

Tôi lấy chiếc kẹp giấy

níu giữ chúng lại

Nhưng không thể giữ lại

những tháng ngày đă qua đi

Đằng sau tờ lịch

Tôi nháp ngoằn ngoèo

Chợt thấy chạnh ḷng

Tôi đă nháp ngoằn ngoèo -- những năm qua

 

Vài h́nh ảnh những ngày giáp tết



Góp ư của bạn đọc


blog


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 2011