Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


Cho người không được yêu

Nhị Tường

13/2/2008

 

“Có những thần linh dẫu đến trọn đời ta không được thấy

Có những con người dẫu đến trọn đời ta không được yêu”

(Hai câu trên của ai hổng biết, search google cũng t́m không ra, mượn tạm làm nhập đề cho entry này vậy)

Hôm nay là ngày t́nh yêu. Dường như tôi đă biết... yêu cách đây trên hai mươi năm rồi nhưng mấy năm gần đây mới biết rằng có ngày lễ t́nh yêu. Cũng không biết rơ ràng cho lắm trong ngày lễ này người ta phải làm ǵ… Có cần cúng bái hay hiến tế cái ǵ hay không nữa. Quay lại hỏi cô con gái 19 tuổi đang ngồi nâng niu blog: “Ngày lễ t́nh yêu người ta làm ǵ hả con?” “Dạ đưa nhau đi chơi”. Ồ, chỉ có vậy th́ ngày mô chẳng ngày lễ t́nh yêu khi ta yêu!!! Mà cũng lắm người đưa nhau đi chơi cũng đâu phải cứ là yêu???

Thôi th́ cứ chấp nhận cái lư như vậy: “đưa nhau đi chơi”. Nhưng quả thật, ngày hôm nay h́nh như ông trời cũng … biết yêu nữa. “Trời không nắng cũng không mưa, chỉ hiu hiu rét cho vừa nhớ nhung”. Thế nhưng nắng mưa là chuyện của trời. C̣n chuyện của người th́ vẫn phải “đưa nhau đi làm” chứ đâu phải ai cũng được đưa nhau đi chơi….

Trở lại cái câu thơ trên đầu “có những con người dẫu đến trọn đời ta không được yêu” . Đó mới là vấn đề. Chính v́ yêu không được, không được yêu nên thế gian này mới có thi nhân, v́ yêu không được nên mới sáng tác được những vần thơ trác tuyệt. Chính v́ yêu không được nên mới có những anh chàng những cô nàng xuất chúng. Học, vùi đầu vào học để quên yêu, để phục thù, để sau này cho người ta “trắng mắt ra”v́ đă không chịu yêu ḿnh. V́ yêu không được nên bệnh viện tâm thần vẫn đông đảo bệnh nhân nhập viện với hội chứng trầm cảm v́ yêu. Đó chỉ kể sơ sơ là v́ “yêu không được”. Chứ nếu “yêu được” th́ đến các nhà “dân số học” lại đau đầu và lo cho việc “định hướng sản xuất” J

Trở lại vấn đề “yêu không được”, quyết tâm bám lấy chủ đề này nhân ngày t́nh yêu, bởi v́ trong ngày này, chỉ có cái anh / chị nào yêu không được mới cảm thấy nhức nhối trong ḷng thôi.

Em ước mơ một sáng nào thức dậy

Dong thuyền đến một hoang đảo xa

Chỉ có em và anh.

Em ước mơ một sớm mai thức dậy

Xung quanh em là khoảng tối

Chợt khuôn mặt anh sáng kề bên

Em ước mơ khi hoàng hôn lạnh

Mưa bay bay phủ quanh trời

Hơi thở anh ấm nóng bên tai

vv..

Nghe "đă thèm" quá phải không. Thiệt là cầu bất đắc khổ. Khi không có được nên thèm vậy. Nhưng cứ nghĩ đi, lấy được nhau rồi, “em “ cứ gặp một “anh” lười biếng như vậy, trời tối không chịu thắp đèn, trời mưa không chịu đóng cửa sổ th́ em dịu hiền đến mấy cũng trở thành sư tử Hà Đông!.

Vậy nên, cái chuyện “yêu không được” chưa chắc là đă khổ, mà người ta vốn thường nói, “có duyên mà không có nợ”. Câu đó chí phải. Khi hạnh phúc th́ gọi là duyên. Khi bất hạnh th́ gọi là nợ, là "nghiệp". Yêu được rồi lấy nhau rồi sẽ thấy “nợ muôn năm” trả hổng hết, để rồi các con nợ và chủ nợ đưa nhau ra ṭa “xóa nợ”. Hihi, không hiểu sao trong ngày lễ t́nh yêu, một ngày lễ đẹp thế này mà ḿnh dọa thiên hạ quá vậy ta. Xin thưa, không phải, (entry này dành cho những ai không được yêu), chỉ là an ủi một chút cho những ai muốn yêu mà không được yêu mà thôi. Không yêu được không phải là họa, cũng không phải là phúc, mà nó là ….định mệnh đấy thôi. Không nhớ sao, có bài hát rất sến (sến hệt như cái ngày lễ này ) : “không phải tại anh cũng không phải tại em, tại trời xui khiến…” .

Đọc lại 2 câu thơ này

“Có những thần linh dẫu đến trọn đời ta không được thấy

Có những con người dẫu đến trọn đời ta không được yêu”

Ok, vậy không được yêu th́ thôi, mắc chi yêu cho mệt

Cũng xin chúc những ai đang yêu hăy giữ vững trái tim yêu kiên cố, yêu cho đến thành quách đổ cũng không thôi hết yêu!

 


blog

http://360.yahoo.com/diemtuyet40


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 12/2/2008