Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


Hoa rau muống

Nhị Tường

24/2/2008

 

Ngẫu nhiên tôi nhìn thấy blog anh . Và hữu ý tôi đi tìm cái hình hoa "rau muống" lớn hơn một chút để ngắm. "Nhìn" bởi vì tôi thường ít đọc những comments, mà chỉ đọc những cái tiêu đề trước tiên, và những tiêu đề nào không phù hợp với nhu cầu tìm hiểu của mình thì thường ít đọc (nhất là chủ đề tình yêu :) ). Tôi nhìn blog anh vì những cái bông hoa bé bé xinh xinh đó. Ngày xưa tôi vốn thích làm hoa vải, muốn làm hoa cho giống như thật phải biết quan sát để mô phỏng lại cho giống, từ nhị đến lá. Và nhất là các gân của cánh hoa cần phải ủi cho giống. Hoa rau muống, tôi cũng đã từng làm, làm được cái hoa rau muống thật là 1 thách thức, bởi lẽ cánh nó mỏng manh, trông thì nhiều cánh nhưng tất cả các cánh đều dính nhau, trong khi những loại hoa khác thì có thể tách rời từng cánh. Loại hoa trên blog của anh (dù không phải hoa rau muống) cũng vậy. Nhìn như 5 cánh nhưng nếu bứt ra thì chỉ 1 cánh mà thôi.Hoa rau muống gắn với một thời tuổi thơ tôi. Những tháng ngày vừa đi học vừa phải đi lao động theo sự chỉ đạo của nhà trường. Đó là đi vớt bèo hoa dâu; vớt ngay trên ao rau muống. Mỗi lần đi học ngang qua cổng thành Diên Khánh, hai bên là hồ rau muống, nở tim tím một khoảng trời. Và chút khoảnh đất nhỏ trước trường lại phải vun thành đám để trồng rau muống. Kết quả của những ngày tháng đó để lại cho tôi những kỷ niệm dễ thương cứ mãi vấn vương của tuổi học trò. Màu hoa rau muống như trở thành màu ký ức. Mỗi lần nhìn thấy là đánh thức cả một thời ấu thơ. Trong hoài niệm thời ấu thơ đó còn có những con người mà có thể bây giờ kẻ còn người mất... Thật lạ, rau muống mà có hoa thì già không ăn được (hình như thế). Hoa rau muống cũng chẳng ai đem cắm trong bình. Thế mà loại hoa giống hoa rau muống kia lại được ưu ái, trồng trong chậu, treo trước nhà, trong nhà, chưng trên bàn trong phòng khách. Nay lại nhảy lên blog nằm kiêu sa đại diện hóa thân của chủ nhân nó. Tưởng chỉ có giống hữu tình như loài người mới chịu sự bất công, hóa ra hoa cũng chịu phân biệt sang hèn. Đó cũng chỉ vì hoa phụ thuộc vào người. Thật tiếc một .... đời hoa.

 


blog

http://360.yahoo.com/diemtuyet40


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 2008