Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


Ngày tan trường

Nhị Tường

May 27, '09 11:16 PM
 

 

Sáng nay là con tổng kết năm học lớp 5. Cũng là lúc con đă gói ghém lại một phần tuổi thơ của ḿnh để bước sang một giai đoạn khác. Mẹ cũng không khỏi bâng khuâng và nao nao. Có thể con đă bắt đầu từ giă những truyện tranh, banh chuyền, những con búp bê barbies...  V́ vậy, mẹ sẽ ghi nhớ và viết lại đôi ḍng về đoạn đời này của con v́ mai kia có lúc con sẽ quên hẳn, và khi đó không ai nhớ giùm cho con nữa.

Hôm kia mẹ đi họp phụ huynh cho con. Mẹ rất măn nguyện khi thấy điểm trung b́nh các môn của con gần như điểm 10. Những con số 10 tṛn trĩnh nằm đầy trong phiếu liên lạc, trừ những lần con ốm đau bịnh tật th́ mới có con số 8 hoặc 9. Mẹ lẩm bẩm như một triết gia: hạnh phúc của một người phụ nữ là có con thành đạt. Hạnh phúc của một người mẹ là có đứa con có hiếu. Con đă thật  là ngoan (trừ những lúc bướng bỉnh làm buồn ḷng mẹ mà thôi)

Mới đây, con đem về nhà cuốn lưu bút. Trong đó con tô màu sặc sỡ với những tấm h́nh của bạn bè. Mỗi bạn con đều viết “tự bạch” trong đó. Con cũng bắt mẹ viết lưu bút cho con. Thật buồn cười nhưng mẹ cũng “tự bạch” vài ḍng. Mẹ cũng vui khi con xem mẹ như bạn bè của con, để yêu cầu mẹ ghi những ḍng lưu bút này. Rồi khi chị Belle về, con cũng yêu cầu chị Belle viết “tự bạch” nữa. Mẹ nghe con kể rằng, chị Belle bắt con phải ngồi một nơi trên lầu, đến khi nào chị Belle viết xong th́ con mới được xuống mà xem. Nhưng cuối cùng h́nh như chị Belle chỉ ghi có một ḍng vỏn vẹn th́ phải.

Sống bên con, mẹ được ôn lại những kỷ niệm học tṛ của ḿnh. Ngày xưa mẹ cũng có lưu bút, nhưng không phải từ lớp 5 như con, mà phải bước qua lớp 6, rồi mỗi năm là mỗi lần lưu bút, đến nỗi chẳng c̣n thấy ư nghĩa nữa. Nh́n cuốn lưu bút của con, mẹ không biết là con sẽ giữ ǵn nó bao lâu, và cất bao lâu trong kho chứa kỷ niệm khi cuộc đời con sẽ c̣n không biết bao nhiêu năm tháng qua đi và bao nhiêu bạn bè khác sẽ bước vào đời con. Nhưng mẹ rất cảm động biết bao, khi các thầy cô giáo của con, đă đặt bút viết thật trang trọng trong cuốn lưu bút của con. Từng thầy, từng cô, viết cho con những lời yêu thương và luyến tiếc sự chia ly. Tất cả điều đó làm cho mẹ cảm động và tri ân họ. Có thể đời sống bào ṃn cảm xúc bao nhiêu người, nhưng rơ ràng là các thầy cô của con vẫn trân trọng với nghề nghiệp, với học tṛ, sẵn sàng đặt bút nắn nót những lời nhắn nhủ cho học sinh của ḿnh, có thầy c̣n đóng dấu tên ngay ngắn dưới chữ kư của ḿnh nữa, mặc dù mai kia họ biết rằng những cuốn lưu bút này có thể bị mốc meo, có thể bị cân kư phế liệu …

Trước mặt mẹ là cuốn số tự đánh giá của con. Mỗi tuần con đều tự đánh giá ḿnh có một lỗi lầm nào đó mà thường khi là quên mang vở. Tuy nhiên những lời phê của thầy cho con luôn là: tốt, chăm, ngoan…  Và bên cạnh đó là những chữ kư hàng tháng của mẹ. Những lần kư như vậy quả thật mẹ đă kư cho có, kư qua loa, và không bận tâm. Thế rồi có một lần con nói với mẹ: “Mẹ ơi con muốn làm tổ trưởng”. Mẹ hỏi vậy hiện nay con làm ǵ. Con trả lời con đang làm tổ phó. Mẹ buồn cười, và mẹ đă cười thật. Tổ trưởng hay tổ phó chỉ là một chức vụ hữu danh vô thực, không ai muốn làm. Lần đầu tiên mẹ nghe có người nói thích làm tổ trưởng. Một ước mơ nhỏ nhoi làm sao. Mẹ hỏi, v́ sao con thích làm tổ trưởng. Con hồn nhiên đáp: “Con sẽ được đứng trước hàng và hô: trước, thẳng, sau quay, nghiêm, nghỉ.” . Rồi mẹ hỏi con. Vậy ai đang làm tổ trưởng. Nếu con làm tổ trưởng th́ bạn con sẽ buồn làm sao, v́ bạn con cũng thích làm tổ trưởng. Nhưng con trả lời rất nghiêm trang: “Con muốn làm tổ trưởng, con xứng đáng làm tổ trưởng hơn TN, v́ mỗi tuần bạn ấy không ghi đầy đủ khuyết điểm và che dấu bớt khuyết điểm của các bạn mà con đă tổng kết. Mẹ ơi, mẹ nói thầy cho con làm tổ trưởng đi”. Không biết diễn tả thế nào cảm xúc của mẹ lúc đó. Mẹ cố thuyết phục con rằng tổ trưởng chẳng là ǵ, sau này con sẽ buồn cười với ư tưởng này của ḿnh. Nhưng mẹ có nói ǵ con cũng không bị lung lạc, con vẫn muốn làm tổ trưởng. Cuối cùng mẹ đi đến quyết định. Mẹ ghi vào sổ liên lạc tuần của con cho thầy chủ nhiệm con đọc: “Thưa thầy, em DT có nguyện vọng tha thiết muốn được làm tổ trưởng. Xin thầy cho em được làm tổ trưởng một lần để em được gương mẫu hơn”. Khi mẹ ghi như thế, mẹ có dặn con là đừng cho các bạn xem, kẻo các bạn sẽ cười. Nhưng con vẫn hồn nhiên cho các bạn xem những ḍng mẹ ghi. Mẹ hỏi, rồi bạn con có nói ǵ không, con đáp: “bạn con nói bố mẹ tớ chẳng bao giờ ghi như vậy đâu”. Quả thật, bạn con đă có suy nghĩ chín chắn, nhưng có ǵ là xấu hổ đâu khi ta tŕnh bày một nguyện vọng thiết thực của ḿnh cho người khác biết phải không con.

Và có lẽ, trong những lần bâng quơ xem tất cả sổ liên lạc của học tṛ, những chữ kư ơ thờ của các phụ huynh, thầy chủ nhiệm của con đă đọc thấy ḍng chữ của mẹ. Thật kỳ diệu làm sao, hôm ấy, thầy gọi con đọc bảng tổng kết những ưu khuyết của các bạn trong tổ mà con đă ghi cẩn thận suốt tuần. Sau đó thầy tuyên bố: “từ hôm nay, em DT làm tổ trưởng tổ 3”. Mẹ hỏi con, lúc thầy nói vậy th́ con làm sao, con đáp: con cười. Cùng lúc đó, mẹ nh́n thấy con cười tươi chưa bao giờ từng thấy. Có lẽ lúc ở trên lớp, con đă c̣n cười tươi hơn thế nữa. Cảm ơn thầy chủ nhiệm của con, đă cùng mẹ trang bị cho con một ḷng tự tin vào cuộc sống, vào khả năng, và sự bộc bạch thẳng thắn trong cuộc đời này. Cảm ơn thầy đă mang lại sự hạnh phúc cho đứa con gái nhỏ của mẹ. Vài tuần sau, mẹ vẫn trêu con: chào tổ trưởng, dạo này tổ con có đi lên không, hay thụt lùi rồi? Con vẫn tự tin đáp: “tổ con càng ngày càng tốt hơn đó mẹ”.

Trưa nay mẹ sẽ đến trường đón con buổi cuối. Đó cũng là lúc con giă từ ngôi trường này. Hôm nay cũng là lúc con sẽ chia tay 2 người bạn xuất cảnh nữa. Mấy hôm nay, mẹ thấy con bần thần ghê lắm. Con cứ nói là buồn khi phải chia tay với bạn bè, xa thầy cô và mái trường con đă học trong 5 năm liền. Mẹ hiểu nỗi buồn đó, nhưng cũng chỉ nói được với con: “rồi sẽ qua đi thôi con ạ”. Rồi đây con sẽ học bao nhiêu trường khác trong cuộc đời, và sẽ bao nhiêu lần chia tay, bịn rịn. Gặp gỡ và chia tay tạo nên một phần những buồn vui của cuộc sống này. Những buồn vui này dài hay ngắn, tùy thuộc vào những ǵ đọng lại sâu đậm hay hời hợt trong tâm hồn của chúng ta. 



 


blog

http://360.yahoo.com/diemtuyet40


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 2008