Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


Ngă

Nhị Tường

4/2/2008

Xin được ghi lại 2 câu chuyện của Bống,

1.

 Bống điện thoại cho Xi:

-Xi ơi, cho Bống qua nhà Xi chơi được không?

Xi trả lời:

-Đợi Xi hỏi mẹ đă. Được, mẹ Xi cho rồi, Bống qua đi.

Ngẫm nghĩ: được sống như Bống thật là thanh thản. Người lớn, dù có ghiền lắm, cũng không bao giờ dám điện thoại “xin” được đến nhà bạn bè chơi.

2.

Bống: Chắc con không chơi với H. Anh nữa đâu

Mẹ: Sao vậy?

Bống: Bạn H. Anh thật là kỳ cục, cứ giật đồ của con mà xem mà chẳng hỏi ư kiến ǵ cả, thích là lấy. Ai đang xem cái ǵ, nó chạy tới giật lấy xem mà chẳng hỏi xin ǵ cả.

Mẹ: Vậy th́ bực ḿnh lắm.

Bống: Dạ, bạn khác đang ăn bánh, H. Anh chạy tới giật lấy ăn trước rồi mới hỏi xin. Con ghét H. Anh quá. Con nghỉ chơi bạn ấy luôn.

Mẹ: Ừ, vậy thôi, bạn xấu tính như vậy th́ đừng chơi, v́ tính xấu dễ lây lắm con ạ.

Một tháng sau,

Bống: Mẹ cho con đi dự sinh nhật bạn H. Anh nhé?

Mẹ: Ủa, con nói không chơi với H. Anh nữa mà?

Bống: Hôm trước con nói con không chơi nữa. Bạn H. Anh buồn lắm, bạn hỏi tại sao. Con nói là v́ bạn có nhiều tính xấu mà mẹ nói tính xấu dễ lây nên không cho chơi nữa. Bạn H. Anh bảo con lấy giấy ghi tất cả những tính xấu của bạn ra để bạn sửa đổi tính xấu để được chơi với con. Con đă ghi hết, và H. Anh không c̣n những cái tính xấu đó nữa.

Mẹ: (ngập đầy hồn hối hận) Ồ, mẹ cần phải học ở con và H. Anh về tư cách con người và hành xử thẳng thắn này

 


blog

http://360.yahoo.com/diemtuyet40


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 30/1/2008