Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

Blog


30/5/2007

Ngày trọng đại

Nhị Tường

Hôm nay là một ngày trọng đại. Belle đi thi ... tú tài. Bống đã biết bơi

Ngày thường Belle chỉ ăn cơm nhà buổi trưa. Buổi chiều ăn ở nhà bạn hoặc cùng bạn đi ăn ngoài đường. Vậy mà hôm nay không ai dám cho Belle ăn thứ gì ngoài đường cả. Buổi sáng mẹ thức dậy thật sớm để nấu cho Belle một nắm xôi ăn với cá kho, thịt kho hoặc xúc xích. Belle ăn chẳng được bao nhiêu, vì thường ngày Belle ăn quá trễ.

Bố chở Bell đi thi, chụp hình cho Belle trước khi leo lên xe đến trường. Quả thật là xúc động. Nhìn Belle tròn lẵn trong chiếc áo dài trắng, tóc kẹp phía sau, mặt sáng ngời ngời, sao mà thấy xao xuyến quá. Con đã lớn rồi đấy ư. Con đi rồi mẹ lại chợt nhớ đến lúc con mới sinh ra. Nhỏ xíu, nặng 2kg7. Tay chân nhỏ xíu như cái tăm chống ti vi. Buổi tối sanh con, mẹ bắt đầu đau bụng từ 6 giờ chiều, mẹ đi bộ qua nhà hộ sinh Thu Hà và khám. Cô mụ Hà nói rằng cổ tử cung mở 1 phân. Rồi bảo mẹ chờ, mẹ ngây thơ hỏi vậy chừng nào sinh. Cô Hà gắt, làm sao mà biết được, khi nào sinh thì sinh chứ. Vậy mà, nhìnquanh quất, có nhiều người đến từ sớm, có người 2 ngày rồi vẫn chưa sinh. Mẹ ngao ngán băng qua đường về lại nhà mình. Chỉ có con chó Rem chạy theo chân mẹ từ nhà trên xuống nhà dưới, từ nhà dưới lên nhà trên. Đến 9 giờ tối là mẹ đau bụng khủng khiếp và cuối cùng, mẹ đã sinh ra Belle sau 3 lần rặn, mà Bố ngồi bên ngoài nói rằng mẹ rặn nghe giống như người ta hút thuốc lào. Nguyên ngày hôm đó, mẹ là người sanh đầu tiên, và đẻ rất nhanh, sau đó mới đến những người khác.

Chính vì lẽ đó, mẹ tin rằng con làm việc gì cũng suông sẻ và tốt đẹp như lúc mẹ sinh ra con. Cuộc đời con cũng sẽ suông sẻ như lúc con cất tiếng chào đời vậy. Hãy giữ lấy niềm tin đó con nhé. Ngày hôm nay con đi thi, Mẹ chúc con vững tin, làm bài tốt, và nhất là phải cẩn thận con nhé.

Ngày hôm nay cũng là một ngày trọng đại với Bống. Mấy hôm nay Bống đi học bơi ở hồ Vọng Nguyệt. Vì không có ai canh chừng mẹ và Bống tắm biển, nên hai mẹ con đành phải dắt díu nhau đi tuốt 7km để bơi hồ cho an toàn.  Chiều nay tắm biển với Bố, bỗng dưng phát hiện Bống đã bơi được 2 mét. Thật là tuyệt . Mẹ và Bố mừng quá đỗi. Mẹ thật là ngưỡng mộ Bống, con đàn hay, hát hay, vẽ đẹp, kiên trì, và bây giờ còn biết bơi nữa. Nhắc đến lần sinh ra Belle thì cũng nhớ đến lần sinh ra con. Con nặng hơn chị Belle chỉ 200gram thôi mà mẹ sinh con khó khăn làm sao. Khi mẹ có bầu con, siêu âm biết là con gái rồi, nhưng mẹ vẫn không muốn tin. Mẹ nói với mọi người, mẹ sẽ sinh con vào ngày 1 tháng 4, là ngày nói dối, để nếu ai hỏi sinh con trai hay con gái, mẹ cũng sẽ nói ngược lại. Thế rồi, đến sáng sớm ngày Cá tháng Tư, mẹ thấy nheo nhéo trong bụng. Mẹ nói với Bố hôm nay mẹ sẽ sinh con, Bố nói mẹ đùa, vì đúng ngày nói dối. Thế nhưng mẹ vẫn xách hành lý và đi vào bệnh viện. Vì Bố quen biết nhiều người, nên mẹ được "gởi gắm". Điều này gây không ít khó khăn cho mẹ và Bống. Bởi vì người ta vì quen biết, nên đã chích thuốc giục cho mẹ sanh Bống cho mau, không để cho tự nhiên vận hành công cuộc chuyển dạ này. Mẹ đau bụng càng lúc càng tăng, nhưng vẫn không thể nào rặn ra được Bống. Có lẽ vì thời khắc chưa đến, cũng như có lẽ con chưa chịu chui ra khỏi cái tổ ấm mà con an trú trong 9 tháng. Thế rồi mẹ mệt như ngất xỉu, mẹ được lên bàn nằm, không phải đứng để chờ sinh con nữa. Những con đau bụng vẫn cứ tiếp tục lúc nhặt lúc khoan, vài lần rặn con không ra, mẹ cảm thấy như đuối sức và cái chết đang đến gần. Phòng sanh bệnh viện này, nơi mẹ từng thực tập lúc đi học, mẹ biết vẫn có nhiều những ca tai biến sản khoa. Mẹ như thấy hình ảnh những người đã mất tại phòng sanh này. Mẹ sợ hãi. Mẹ cầu nguyện Đức Mẹ. Mẹ có cảm giác những linh hồn vốn theo đạo Phật sẽ không nghe lời mẹ cầu nguyện, mẹ nguyện cầu Bồ Tát Quan Âm. Con vẫn mãi không chịu chui ra, mẹ kiệt sức vì những cơn rặn không thành công. Cuối cùng, mẹ niệm... con. Mẹ nói thầm: Con ơi, giờ phút này chỉ có mẹ và con bên nhau. Chúng ta hãy cùng phối hợp tác chiến con nhé, mẹ sẽ cứu được con, và con sẽ cứu được mẹ. Chỉ chúng ta mới cứu được nhau. Nếu không chúng ta sẽ cùng chết. Dường như con nghe được lời mẹ, thế là trong một cơn rặn đau tàn khốc, Bống đã chui ra và khóc oe oe. Cô y tá quấn con trong một chiếc khăn và con nằm ngược đầu với mẹ tại một cái bàn cách xa mẹ khoảng 2 mét. Con mở to mắt , mở rất to, nhìn mẹ, và mẹ nhìn con. Ôi chao, khuôn mặt con dễ thương và tinh anh. Mẹ chưa thấy đứa bé nào mới sinh mà mở mắt to như thế, đến nỗi, các cô y tá đi ngang qua nhìn thấy phải thốt lên: con nhỏ này mở mắt to dễ ghét ghê...

Hôm nay, mẹ tự hào về con, con đã vượt qua được những khó khăn, để trở thành người hoàn thiện dần dần. Đã có lúc con nản vì bản nhạc khó quá con không thể đánh được. Đã có lúc con sợ nước không dám bước xuống biển, và cứ níu chặt lấy mẹ. Nhưng con đã nghe lời mẹ: nếu con không vượt qua được khó khăn nhỏ này, thì làm sao vượt được khó khăn lớn, sau này mẹ biết trông cậy vào ai? Thế là con vượt qua. Giống như ngày con còn trong bụng mẹ, con đã biết nghe những gì mẹ dặn dò vậy. Mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc đời, hãy cứ nhớ lời mẹ và kiên trì vượt qua con nhé

Mẹ tự hào vì hai đứa con. Mẹ yêu các con biết bao nhiêu. 

 

 


blog


Home

Khởi đăng: 11/3/2007 - Cập nhật: 23/5/2007